Bài Thơ Mùa Đông

266

 

 

Tím cả rừng chiều đông
Ta đi trong gió lộng
Chân in nền tuyết trắng
Chiều rung buồn mênh mông.

Bao mùa đông viễn xứ
Vẫn thấy mình lẻ loi
Những con đường quen lối
Chỉ thấy sầu chơi vơi.

Có nhiều khi muốn hỏi
Tại sao đời buồn tênh
Những chiều đông tím lạnh
Nhìn mây trời lênh đênh.

Hình như ta đã mất

Một dòng sông quê hương
Hình như ta rơi mất
Những mùa xuân ngát hương.

Khoảnh khắc chiều cũng đi
Tím một trời thương nhớ
Chiều mùa đông viễn xứ
Lại thấy mình bơ vơ

 

Nguyên Nhung