Giờ Ra chơi ( chương 8)

Nguyễn Đình Toàn

CHƯƠNG TÁM

Lãm rút khăn tay chặm mồ hôi trên trán, ngồi xuống ghế. Thục chạy lại phía tủ lạnh lấy nước cho bạn.

Lãm nói:

– Mày trốn đâu mất vậy?

Thục cười. Trốn? Quả thật mấy ngày nay Thục có cảm tưởng mình trốn khỏi đời sống. Như một cơn mơ lẻ loi, Thục tưởng thấy mình trôi giạt lênh đênh trong cơn mơ đó. Tôi không trốn ai cả. Tôi đã lạc ra khỏi cuộc đời. Câu nói của Lãm làm Thục chợt nhận ra cơn mơ tưởng dài lê thê của mình và cười thầm, quả trong nhiều ngày qua nàng đã có dáng vẻ của một kẻ mộng du.

Thục nói:

– Trốn đâu?

– Cứ trông mặt mày thì biết.

– Biết gì?

– Ốm hả?

– Không ốm.

– Sao trông ngớ ngẩn thế?

– Tương tư.

– Thế thì khá rồi.

– Đã ghi tên học chưa?

– Đến để hỏi mày đây.

– Chưa có quyết định gì cả.

– Chờ cái gì?

– Mày nói sẽ rủ tao lên Đà Lạt mà.

– Thế có đi không?

– Đi.

– Vậy thì chuẩn bị là vừa.

– Còn mày?

– Đi chứ.

– Uống nước đi.

– Này Thục.

– Cái gì?

– Anh Trí đâu?

Anh Trí đâu? Thục ngạc nhiên, nghe câu hỏi của Lãm. Có chuyện gì xẩy ra giữa hai người, tôi không biết? Hay tại tôi đã trở thành một người khác và nghe chuyện gì cũng lạ?

Thục nhìn Lãm hỏi:

– Gì thế?

– Anh ấy đi rồi hả?

– Đi rồi.

– Mày khứng làm em tao không?

Làm em Lãm? Theo nghĩa nào đây, con ranh?

Thục hỏi:

– Mày nói cái gì hả khỉ?

– Anh Trí muốn hỏi tao, mày tin không?

Thục tái mặt, nhưng vẫn cố giữ giọng tự nhiên :

– Tin thì cũng dễ tin đấy, nhưng chỉ không biết anh ấy đã hỏi mày vào lúc nào?

– Dĩ nhiên phải vào cái lúc không có mày.

– Quái thât!

Thục nghe rõ Lãm nói gì rồi. Nhưng nàng vẫn tưởng như mình chưa hiểu rõ Lãm nói gì.

Anh Trí mới chỉ gặp Lãm có một lần. Cái lần ấy lại có nàng. Họ đã nói gì với nhau? Nhưng có thể hai người đã gặp nhau lại. Tại sao không?

Chỉ có thế cái việc Lãm vừa nói ra đó mới có thể xẩy ra đuợc. Ma ăn cỗ thì chỉ có trời biết.

Nhìn mặt Thục, Lãm đã đoán ra gần hết những điều Thục nghĩ.

Lãm hỏi:

– Mày ngạc nhiên lắm hả?

Thục thở dài, bảo:

– Cũng phải ngạc nhiên chứ.

– Mày không tin?

– Tin mới ngạc nhiên chứ.

– Anh Trí thế nào?

– Mày muốn tao nói xấu hay nói tốt cho anh ấy?

– Nói thật.

– Sự thật trước tiên mày đã biết rồi đó: anh ấy dễ bị cám dỗ.

– Tao trở lại tiệm sách lấy sách cho ba tao và đã gặp lại anh ở đấy.

– Tình cờ chứ?

– Trời đất! Mày nghi tao hay nghi anh Trí?

– Đến thế này thì tao phải nghi cả hai người là vừa.

– Không vừa. Sớm hay muộn mất rồi.

– Tao muốn nghe anh ấy hỏi mày quá.

– Quỷ!

– Lắm lúc tao tưởng anh ấy khôn ngoan lắm.

– Anh đã chứng tỏ đều ấy mà.

– Tao nghĩ thương anh ấy quá!

– Đừng thương. Tao không có ý định làm quáng mắt anh ấy.

– Anh đã quên cái lời có lần anh nói cho tao nghe rôì: “Đàn bà đợi đàn ông, đơi như con nhện đợi con ruồi vậy”.

– Thương tâm thật.

– Bây giờ mày tính sao?

– Để tao thử gỡ cái mạng nhện cất đi xem.

– Nào hãy nói thật xem anh đã nói gì với mày.

– Tôi sẽ gặp lại cô chứ?

– Mới chỉ có thế?

– Tao có thể giải nghĩa câu nói của anh ấy thế này, tôi có thể hỏi cô chứ?

– Mày dịch từ thứ tiếng gì ra mà nghe ớn xương sống thế?

– Từ cái chất xám trong xương sống đấy.

– Thế này thì lôi thôi to rồi.

– Lôi thôi cái gì?

Thục nghĩ đến Khôi. Nếu anh Trí có ý định hỏi Lãm thật, chuyện nàng và Khôi sẽ ra sao đây?

Nhưng có điều Thục vẫn không thể nào hình dung ra đuợc mọi việc có thể xẩy ra nhanh chóng tới mức đó.

Thục muốn hỏi Lãm một câu hết sức kỳ quặc, hỏi và nhìn sát tận mặt Lãm: “Anh Trí đã hôn mày chưa?”.

Nhưng chắc chẳng bao giờ Thục có thể hỏi Lãm cái câu nhảm nhí đó. Trong luơng tâm mờ ám của Thục, Thục muốn suy luận theo cái kiểu, Lãm và Trí, nàng và Khôi, ai làm cái việc đó trước, có quyền tiến hành công việc của mình trước.

Tuy nhiên, trước hết, Thục không muốn làm sáng tỏ ngay sự suy nghĩ của mình, để xem, nàng có muốn như vậy thật chăng? Đó là một ý nghĩ không đuợc sáng sủa ở mọi khía cạnh của nó. Thục không muốn nuôi nó trong đầu. Thứ đến, Thục vẫn chưa thể trả lời dứt khoát câu hỏi, giả thử Khôi hỏi nàng, liệu Thục có bằng lòng chăng?

Không phải Thục không bằng lòng vì lý do này hay lý do khác, vấn đề có lẽ chỉ có thể giải thích như là, mọi việc còn quá sớm để cần đến một một câu trả lời dứt khoát.

Thục thấy rằng cách tốt nhất là cứ để mọi chuyện tới đâu sẽ liệu tới đó.

Thục hỏi Lãm:

– Mày tính thế nào?

Lãm đang chăm chú nhìn vào ly nước của mình, nghe Thục hỏi, ngửng lên nhìn.

– Chuyện gì?

– Mày tính thế nào?

Lãm cười:

– Tính cái gì?

– Rủ tao đi học hay định kế hoạch lấy chồng.

– Làm gì mau thế.

– Học xong đã?

– Mày lên Đà Lạt không?

– Lên.

– Vậy đợi Khôi đi xong nình sẽ đi.

– Bao giờ Khôi đi?

– Sắp.

Cho tới phút này hình như Lãm mơí nhớ ra, giữa tôi và Khôi có thể có thể có chuyện gì đó, tôi đọc được sự thắc mắc ấy trong hai mắt nó, nhung Lãm không nói ra.

Ngồi một lúc nó đứng dậy bảo:

– Tao về.

Tôi hỏi:

– Bao giờ trở lại?

– Mai, mốt.

Thục đưa Lãm ra cửa.

Trên những viên sỏi này, Thục đã có lần đưa Khôi đi ra như vậy.

Lãm nói:

– Này Thục.

– Cái gì?

– Tao có linh cảm không hay về chuyện này.

Thục cười, chăm chú nhìn Lãm. Đúng như vậy. Khi hạnh phúc đến gõ cửa, chúng ta không thể không cảm thấy lo âu.

Thục nhắc lại:

– Còn chuyện gì nữa.

Thục cười:

– Chưa chi đã cuống lên.

Lãm đang bước bỗng ngừng lại, ngó Thục. Lãm muốn hỏi Thục: “Còn Khôi?”. Nhưng Lãm tự giữ lại lòi. Đó không phải là điều nên hỏi Thục. Nhìn vào hai mắt Lãm, Thục tưởng chừng có thể đoán được một điều gì đó trong ý nghĩ của Lãm liên quan tới mình. Nhưng Thục không đủ tin như vậy.

Cho tới lúc Lãm đi khỏi, cái cảm tưởng man mác đó còn ám ảnh Thục. Cái gì đã khiến Lãm linh cảm những điều không hay? Tại Thục và Khôi? Nếu quả như vậy, tôi sẽ phải chọn cách giải quyết nào?

(Hết Chương 8)