Giờ ra Chơi ( chương 9)

Nguyễn Đình Toàn

CHƯƠNG CHÍN

Thành phố buổi sáng, sương mù. Thục theo gia đình Lãm đi tiễn Khôi lên máy bay. Trong lúc chờ người nhà lo làm thủ tục gửi hành lý cho Khôi, Khôi Lãm và Thục ngồi với nhau ở quán hàng trong phi trường.

Khôi nói:

– Thục sẽ viết thư cho tôi chứ?

Thục không muốn trả lời câu hỏi đó. Tôi đã để Khôi dẫn đi quá xa trong cuộc phiêu lưu ngắnngủi này rồi. Bây giờ lại thư từ với Khôi trong lúc Khôi đi xa tít mù tận đâu, có khác nào tôi tự mắc vào cái lưỡi câu của Khôi còn thòng dây nối liền với Khôi? Để làm gì? Khôi có yêu tôi không? Khôi có nhầm tôi với cái coda buồn thảm nào đó của Khôi chăng? Mọi sự chẳng có điều nào sáng tỏ cả. Cái cảnh dùng dằng đó chẳng đang được chứng minh bằng sự có mặt của tôi trong cuộc tiễn đưa này sao? Tôi là ai mà đứng đây?

Lãm hỏi:

– Khôi có quên gì không?

Khôi nói:

– Chị hãy giữ Thục giùm em.

Lãm trố mắt chờ xem Thục nói gì. Nhưng Thục không nói gì cả. Tuy nhiên, cứ nghe Khôi nói, Lãm cho rằng tình trạng của hai người đã khá rõ ràng.

Khôi cầm bàn tay Thục đưa phớt lên môi.

Thục có cảm tưởng Khôi gắp bỏ vào tay mình một miếng than hồng.

Thục nhủ thầm, dầu sao, tôi cũng còn nhiều thì giờ để suy nghĩ.

Riêng Lãm nhìn cái cách hai người cư xử với nhau, ngạc nhiên đến sững người.

Lãm nhớ tới Trí và cảm thấy lạnh gáy.

Như thế, nàng với Trí, Thục với Khôi, thế nào rồi cũng hỏng đi một chuyện. Vì sao ư? Chẳng sao cả. Chỉ khó coi vậy thôi. Có lẽ chính nàng sẽ phải chọn làm hỏng việc của mình. Còn Thục? Thục có yêu Khôi không? Cứ trông cái vẻ lặng lẽ của Thục, Lãm đinh ninh rằng, Thục chỉ định đùa. Thục đùa với tình nhưng Khôi có thể bị tình vật ngã.

Lãm thấy chuyện nàng và Trí giản dị hơn nhiều. Gặp Trí lần thứ nhất, nàng dường như chẳng để ý gì. Gặp lại Trí lần thứ hai, nghe Trí hỏi, cô đọc sách nhiều lắm à? Lãm đã cười bảo, không, em chỉ đến lấy sách cho ba em. Trong khi nói, nàng ngó Trí và bỗng nhận ra Trí có đôi mắt rất kỳ lạ. Đôi mắt như lối dẫn xuống một cái giếng, tất cả những câu nói của Lãm giống như những mạch nước nhỏ tuôn sạch xuống cái giếng đó. Cảm tưởng rõ ràng đến nỗi Lãm tưởng như cả một phần hình ảnh của chính nàng cũng đã trôi theo những lời nói mất tăm trong đó. Ngay phút này đây, nàng còn ngạc nhiên về những gì nàng cảm thấy khi ấy. Kịp đến lúc Trí hỏi nàng, hỏi trong ý nghĩa một cuộc hẹn găp lại, Lãm đã nhận lời, tưạ bị sức thôi miên. Dường như không phải Lãm hẹn mà chỉ làm theo ý muốn của Trí.

Chúng ta đều mắc chứng lãng mạn cả sao? Lãm không tin như vậy. Chưa có gì đáng coi là nàng bị mê hoặc bởi Trí cả. Tôi không định soạn nhạc như Khôi, trở thành ca từ như Thục, tại sao tôi lại ngoan ngoãn nghe theo chàng như đứa trẻ bị đe dọa?

Trí đã nói gì với Lãm trong lần gặp lại đó?

Trí bảo:

– Thuc nó nhắc đến cô luôn.

Lãm cười hỏi:

– Nó nói gì em?

– Nó khen cô.

– Anh không tin nó chứ?

– Hình như hai người muốn lên học trên Đà Lạt?

– Chắc em sẽ đi,

– Có dịp sẽ gặp các cô ở trên đó.

– Em cũng mong vậy.

– Nếu muốn gặp cô sớm hơn thì tìm cô ở đâu

– Anh hãy đến nhà em.

– Rất tiếc lần này tôi còn ít thì giờ quá.

– Anh sắp đi sao?

– Mai tôi đi sớm.

– Bao giờ anh về lại?

– Chưa biết trước được.

– Anh đi đâu?

– Cũng khá xa.

– Xa là ở đâu?

– Ngoài Trung.

– Không xa.

– Muốn gặp lại cô là xa đấy.

– Nhìn anh, em không nghĩ anh nói thế.

– Cô tưởng tôi sẽ nói gì?

– Trả bài xem nào.

– Tôi đi lính đã khá lâu, quên câu ấy rồi.

– Có lẽ anh hợp với lính hơn.

– Hình như lần trước cô nói tiếc không có dịp học tôi.

– Em vẫn còn tiếc. Bao giờ nghỉ phép anh hãy bay thẳng từ đơn vị về Đà Lạt.

– Nếu cô nhất định lên học ở đó.

– Số điện thoại nhà em đây.

– Cô có hay thức khuya không?

Lãm cười:

– Em lười lắm.

Thế nhưng trong một đêm thức khuya, Lãm không nhớ rõ thức để làm gì hay chỉ vì không ngủ được, Lãm bỗng nghe điện thoại reo. Lúc đó khoảng hai giờ sáng. Lãm cầm máy lên và ngạc nhiên nghe tiếng Trí. Anh từ tận đâu gọi về? Lãm nhận ra giọng Trí, nhưng tiếng anh vẫn khác xa với tiếng nói bên ngoài.

Trí hỏi:

– Lãm hả? Có đúng cô không?

Lãm nói:

– Em đây.

– Cô còn thức giờ này sao?

– Anh từ đâu gọi về?

– Xa.

– Sao khuya thế này anh mới gọi?

– Tôi đang trực đêm.

– May lắm em mới ngồi ở đây.

– Tôi thử bói, nếu có cô ở đầu máy giờ này…

– Anh Trí!

– Suốt buổi chiều nay tôi nghĩ tới cô hoài.

– Anh Trí!

– Nếu cô có ở đầu máy giờ này, tất cả những gì tôi nghĩ về cô đều đúng.

– Cái gì thế anh Trí?

– Lãm! Đã ai hỏi cưới cô chưa?

– Anh Trí! Anh nói gì thế?

– Câu hỏi của tôi không đủ rõ sao?

– Nhưng mà, anh Trí…

Lãm bối rối đến độ luống cuống chân tay. Nàng không biết trả lời Trí thế nào. Tại sao Trí lại có lối nói chuyện kỳ cục như vậy? Nhưng chắc chắn, Lãm biết, Trí không đùa.

Trí hỏi:

– Cô vẫn nghe tôi đấy chứ ?

Lãm nói:

– Vâng. Em vẫn đang nghe đây.

– Sao cô không trả lời?

– Anh Trí, em phải gặp anh.

– Tôi có ở trước mặt đây bức hình của cô, tôi vẽ, nếu cô nhìn thấy sẽ thấy rất giống.

Càng lúc Lãm càng cảm thấy bị Trí ảnh hưởng.

Lãm hỏi:

– Bao giờ anh trở lại?

Trí nói:

– Sắp. Tôi sắp được biệt phái. Chỉ còn buổi hành quân cuối cùng nữa.

Lãm bỗng thấy lạnh chân tay.

Buổi hành quân cuối cùng? Không biết Lãm đã nghe bao nhiêu chuyện về cái ngày hành quân cuối cùng không may của người này, người khác. Người ta bịa đặt ra hay có thật?

Trí còn định nói thêm gì nữa, nhưng Lãm nghe thấy tiếng mẹ ở trong phòng trở dậy, đi ra, nàng vội vàng cúp máy. Lãm không muốn phải giải thích lôi thôi nếu mẹ hỏi đã gọi giây nói cho ai vào giờ này?

Câu chuyện dở dang ở đó. Nhưng có phải nó cũng đã đủ rõ ráng? Nó đã làm cho Lãm bàng hoàng suốt mấy ngày. Nàng không thể hiểu đuợc Trí đã thực tâm chú ý tới mình từ lúc nào?

Lãm tìm đến Thục. Gặp Thục rồi Lãm mới biết chẳng để làm gì. Tôi muốn nghe Thục nói gì, kiểm chứng điều gì về Trí, qua Thục? Điều làm Lãm bối rối hơn hết có lẽ vì chính nàng bắt đầu hoang mang không biết mình sẽ ăn nói ra sao khi Trí trở về. Cứ nghĩ đến lúc gặp lại Trí, Lãm đủ thấy thất kinh hồn vía.

Việc của nàng chưa ngã ngũ ra sao, bây giờ nhìn thấy Khôi và Thục dường như đã công khai biểu lộ những liên hệ tình cảm, Lãm càng trở nên bối rối hơn nữa.

Riêng Thục, nhìn cái cách Lãm nhìn mình và Khôi, Thục cũng tự cho có thể đoán được những điều Lãm nghĩ về hai người. Nhưng không sao, Lãm sẽ biết hết sự thật.

Sự thật là Khôi có thể nhầm lẫn nhạc với đời, tôi thì không. Tôi chỉ là một người bình thường, tôi không muốn gì hơn là có thể dàn xếp đời mình một cách gọn gàng và bình thường. Khôi hãy sống hết ý muốn của Khôi. Tôi sẽ không không hối tiếc, nếu sau này, tôi thiếu may mắn, không được hạnh phúc. Tôi cũng sẽ vui mừng chờ nghe những bài hát của Khôi.

Coi như chúng ta chẳng nợ gì nhau.

Trong máy phóng thanh giọng người nữ tiếp viên vừa cất lên mời hành khách lên máy bay.

Lãm bảo:

– Máy bay của Khôi đó, xuống đi.

Cả ba người cùng đứng dậy, đi xuống dưới nhà.

Lãm xách hộ Khôi cái túi cầm tay, đi trước. Thục và Khôi đi chậm lại phía sau. Khôi nắm, lấy bàn tay Thục. Tới lúc này Thúc muốn chảy nước mắt. Luôn luôn Thục nhận ra mình suy nghĩ một đường, xúc động một nẻo. Nàng muốn cứng rắn, dửng dưng, nhưng lòng lại mềm nhũn. Tới lúc này đây, tôi vẫn không biết tôi có yêu Khôi thật chăng, vậy còn lúc nào nữa?

Một đời sống bình thường tôi thầm nhủ với Khôi khi nãy là thế nào đây? Tôi sẽ lấy chồng rồi sinh con đẻ cái? Việc ấy chắc còn lâu. Tôi cũng còn ít nhất bốn năm nữa phải học. Ngày đó có thể Khôi cũng đúng kỳ hạn trở về. Tôi vẫn có thể chờ đợi Khôi mà không phải chờ đợi.

Khôi đi ra ngoài sân bay, bước lên cầu thang, vào phi cơ. Cửa máy bay đã đóng lại. Mấy người lao công còng lưng đẩy chiếc thang rời ra phía xa.

Tạm biệt nghe Khôi.Vĩnh biệt nghe Khôi. Xin trả lại Khôi mặt trời tưởng tượng. Trả lại Khôi bông hoa héo khô. Trả lại Khôi hết. Tôi xin lại những ngày bình yên.

Máy bay bắt đầu lăn bánh, chạy ra phi đạo, cất cánh bay lên trời.

Lãm rút khăn tay lau nuớc mắt.

Thục không cảm thấy mình có thể khóc. Nhưng nàng nghe đầu óc người ngợm rung rinh.

Bầu trời rộng đang nuốt dần chiếc máy bay mỗi lúc thêm nhỏ hơn.

Lãm kéo tay Thục bảo:

– Thôi về.

Thục cũng nói:

– Ừ, về.

(Hết)