Lên đời ( chương 50)

Văn Quang

CHƯƠNG 50
GIÁM ĐỐC KIỂU NÀY CÓ NƯỚC CHẾT SỚM!

Dũng còm dọn về căn biệt thự mới xây theo đúng kiểu nhà “nhiều vòm” của những lâu đài vĩ đại phương Tây. Thay vì chỉ có một cái mái, người ta làm năm bẩy cái mái nhọn hoắt chĩa lên trời để tạo cảm giác như căn nhà quá lớn và chia ra nhiều “cung” riêng biệt. Màu mái được sơn nâu, “hài hòa” với những bức tường màu vàng nhạt. Căn biệt thự bề thế nhưng mang vẻ “đài các bí hiểm” bởi sự vắng lặng. Sau cổng sắt là khu sân gạch và vườn hoa kiểng bắt đầu lún phún năm bảy chục cây mới trồng. Vài chậu kiểng cũ mang hình con nai con hươu có lẽ mới được khuân về từ hội chợ Hoa Xuân đặt nghễu nghện trước bậc tam cấp. Rõ ra là biệt thự của một “danh gia thế phiệt”.

Mọi phòng trong biệt thự vừa được một nhà trang trí nội thất hàng đầu trang trí xong theo kiểu Gothique, đều lộng lẫy sáng bóng, chưa ai dùng tới bao giờ. Phòng ngủ rộng thênh. Tủ áo gỗ sồi to đùng, quần áo của Dũng còm chỉ có vài bộ nằm chỏng chơ như nắm giẻ khép nép trong kệ. Khi Dũng còm đến đây, căn nhà ngang mà các biệt thự lớn thường dùng làm nơi cư trú cho đám gia nhân, có một gia đình nghèo được Cô Hai Sài Gòn cho ở để trông coi, quét dọn. Đó là một chị phụ nữ nhan sắc đã về chiều nhưng khoẻ mạnh sống với hai đứa con, một trai một gái. Đứa con trai đã ngoài 20 và cô con gái mới 16. Họ được lệnh của cô Hai phục vụ Dũng còm y hệt một ông chủ.

Dũng còm không thể ngờ đời nó lại thay đổi kỳ lạ như chuyện cổ tích. Có lẽ bố mẹ nó cũng không bao giờ dám mơ tưởng tương lai thằng con trai huy hoàng đến thế. Bởi khi sinh nó, bố mẹ nó lận đận lắm. Lúc mang bầu Dũng, mẹ nó là công nhân nhà máy xi-măng Hải Phòng phải nghỉ việc, bố nó làm thư ký ở bến Sáu Kho, tối về phải làm thêm chân soát vé cho một rạp hát mới đủ sống. Sau này gia đình nó theo một người bạn lái tàu biển vào Nam lập nghiệp. Hầu như người nào vào Sài Gòn cũng ăn ra làm nên, từ “chân đất, dép lốp” bỗng tạo sự nghiệp lẫy lừng có năm bảy chục tỉ. Nhưng bố mẹ nó thì cứ suốt đời làm thư ký và công nhân nhà máy nên không khá được. Sống như thế làm sao dám hy vọng tương lai con cái mình lên đến chức giám đốc. Có một việc làm đã là may. Dũng còm còn nhớ khi nó kiếm được việc làm đầu tiên, bố mẹ đã mừng cỡ nào dù nó chỉ được tuyển làm một nhân viên văn phòng để bị sai vặt như điên suốt buổi làm. Bây giờ đùng một cái nó nhảy lên làm giám đốc, đi xe hơi, ở biệt thự, kẻ hầu người hạ, đúng là hơn cả nằm mơ. Cuộc đời lạ lùng đến thế sao? Chuyện thật mà cứ như bịa.

Nhưng từ hôm Dũng còm thành giám đốc, cô Hai Sài Gòn chưa gặp lại nó. Thỉnh thoảng cô chỉ liên lạc qua điện thoại di động, nói ngắn gọn đủ để nó hiểu công việc phải tiến hành. Người đầu tiên đến với nó tại căn biệt thự sang trọng này lại là Chi cá lóc. Một buổi chiều Dũng còm sắp ra xe về thì được điện thoại của cô Hai Sài Gòn:

– Chú ghé đón chị Chi về biệt thự của chú nhé.

– Có việc gì không, chị Hai?

– Tất nhiên là có việc, chị Chi sẽ cho chú biết sau.

Không cần học Dũng còm cũng phát được vài lời:

– Chị không đến sao? Em nhớ chị quá.

Cô Hai cười sằng sặc:

– Nhớ cái gì?

Dũng còm ú ớ không diễn tả được cái nhớ nhung lẩm cẩm của mình. Nó ấp úng rồi đánh liều nói nhỏ:

– Nhớ hết, nhớ tuốt luốt những gì chị có…

Cô Hai Sài Gòn cười như muốn nhảy dựng lên:

– A, chú em cũng biết nịnh đầm đấy nhỉ. Ngày xưa chú có đi học ở bên Tây không mà tán tỉnh hay thế? Chị cũng nhớ chú, nhưng nhớ “un petit peu” thôi, hay nói cách khác là chỉ nhớ “petit” thôi.

– Chị nói tiếng Tây em không hiểu. Chị nói rõ ra đi.

– Mày ngu thật hay ngu giả, hả thằng chó? Thôi được, để lúc nào gặp chị sẽ chỉ cho biết “petit” là cái gì, mặt mũi nó ra sao.

Dũng còm định tán thêm vài câu nhưng cô Hai đã cúp máy. Nó đành bảo tài xế đưa đến đón Chi cá lóc. Con Chi có vẻ đã chuẩn bị sẵn nên hỏi ngay:

– Con Nga nó bảo cậu đến đón tôi hả?

– Vâng, em vừa được điện thoại, nhưng không biết chuyện gì.

Con Chi mỉm cười:

– Đến “khánh thành” căn biệt thự của con Nga đấy.

Dũng còm tròn mắt:

– Sao em không biết? Chị Nga có mời ai nữa không?

– Không. Chỉ có tôi với cậu. Mời làm chi cho mệt. Thôi mình đi.

Chi cá lóc xách bóp đứng lên. Chiếc xe hơi bon bon trên đường dẫn ra xa lộ. Ngồi nhìn dòng xe cộ tấp nập hầu hết là xe gắn máy, Dũng còm thấy rõ mình lên đời thật, đã thuộc “giai cấp xe hơi”.

Chỉ vài năm, xứ này đã hình thành những đẳng cấp rõ rệt trên đường phố. Giai cấp thấp nhất muôn đời vẫn là “gồng gánh”, khá hơn là xe đạp, cao hơn tí nữa là xe gắn máy loại cũ, bậc trên là loại spacy hoặc vespa năm bảy ngàn đô, và đứng đầu là giai cấp xe hơi. Ở các xứ công nghiệp lớn, ai cũng phải có xe hơi, vì thế chia ra nhiều loại, nhiều giá trị tùy giá cả chiếc xe, nhưng ở Việt Nam cứ có xe hơi là nhảy sang hàng ngũ “quý tộc” rồi, cái giấy chứng nhận là ở đó.

Con Chi bỗng hỏi:

– Lão Nghiêm Hà Tĩnh cho cậu cái tu-bin này à? Lão chơi được đấy.

Dũng còm nhún vai:

– Nó chỉ cho xe đưa đón em và khi cần đi công việc gì quan trọng thôi, tài xế cũng là của nó. Thứ Bảy Chủ Nhật em lại đi cái Honda tàng tàng thời Đệ Nhất Cộng Hòa, tức cái Honda hồi 60-61 bán trả góp đấy. Loại xe đó bền lắm, suốt nửa thế kỷ vẫn chạy phom phom, bây giờ có giá lắm. Nó chỉ có 50 phân khối, không cần bằng lái như khi đi xe trên 50. Cho nên bây giờ thiên hạ lại quay đầu “xuống đời xe” ào ào.

Con Chi vỗ vai Dũng thân mật:

– Cậu làm giám đốc một năm thôi sẽ thừa tiền mua vài cái xe hơi miễn là chịu khó theo lão Nghiêm Hà Tĩnh. Nó là vua áp-phe xứ này đấy. Lẽ ra nó được làm lớn mà không nhận, nhường hết cho đàn em, xin ra kinh doanh. Thằng ấy khôn thật, thời buổi này, quen biết nhiều hoặc con ông cháu cha chỉ nên làm ăn buôn bán, đừng làm quan quyền gì mới dễ kiếm tiền mà ít nguy hiểm. Chỉ cần “các chú các bác” ký cho một chữ là bằng thiên hạ chạy mướt mồ hôi, mỏi đầu gối rồi. Dĩ nhiên không được hống hách, không được “hét ra lửa mửa ra khói”, đôi khi còn khom mình cúi lòn nhưng hét ra tiền, mửa ra đô-la.

Dũng còm ngồi im, nó chưa biết tương lai nó đi về đâu. Với nó lúc này là trời cho sao hưởng vậy rồi tới đâu thì tới. Vận mệnh nó thuộc tay người khác. Nó tự an ủi có lẽ mọi người đều thế cả chứ đâu phải riêng mình.

Đến biệt thự, con Chi ngắm khung cảnh rồi khoe:

– Tôi đã mua miếng đất bên Nhà Bè rồi, nhưng chưa có thì giờ làm nhà. Tôi tính mở xưởng sản xuất đồ nhựa cao cấp, thay cho những thứ đang nhập từ nước ngoài. Tôi cũng tính lập một trại lớn trồng cây ăn quả và làm chỗ để nghỉ ngơi, vui thú cùng bạn bè. Tha hồ nhảy đầm, đánh bạc, coi phim, múa hát… Có tiền tội gì không chơi cho sướng cái thân. Tôi chán cả chuyện lấy chồng đẻ con rồi.

– Trước sau gì chị cũng phải lấy chồng như bao nhiêu phụ nữ khác thôi.

– Thằng nào vô phúc mới là chồng tôi.

Dũng còm tán nhằng:

– Em lại cho là có phúc đấy chị ạ.

– Chú có muốn thử không?

Dũng còm bị bất ngờ nhưng nhờ kinh nghiệm mới được giao du với những người đàn bà ngang tàng như thế nên nó cố làm vẻ thản nhiên đáp:

– Thử thì thử chứ sợ gì.

Chi cá lóc khoác tay Dũng còm:

– Ừ, thử nhé. Tôi sợ cậu chịu không nổi ngay hôm đầu đấy. Con Nga nó đặc cách cho mình “khánh thành” cái biệt thự này. Nhiều người kiêng đấy, nhưng con Nga nó xây biệt thự để bán chứ có thèm ở đâu, nên nó cóc cần, người khác xui chứ nó không xui.

– Chưa biết chừng lại hên đấy chị ạ.

– Ừ, tôi với cậu đang lên mà. Hai cái hên cộng lại thì thành “đại hên”.

Hai đứa lên thang lầu có những bậc trải thảm đỏ, hai bên viền vàng như lối dẫn lên ngai vàng. Lên đến nơi rồi Dũng còm mới chợt nhớ chưa ăn gì. Buổi trưa nó chúi đầu làm lại cái đĩa cứng trong dàn computer của lão Nghiêm nên chỉ gặm tạm khúc bánh mì. Nó nói với con Chi:

– Em đói quá, chưa ăn gì cả. Bây giờ chị thử làm bổn phận vợ ngoan, lo cái gì cho chồng đi làm về ăn coi.

Chi cá lóc bĩu môi:

– Còn lâu, tôi đã nói thằng nào làm chồng tôi là khổ mà. Chỉ có hầu tôi chứ đợi tôi hầu lại thì không bao giờ. Tôi sẵn sàng kiếm tiền nuôi chồng, nhưng anh chồng phải theo lệnh tôi. Chịu thì ở, không chịu thì đi chỗ khác chơi.

Dũng còm xuống nước:

– Thôi được, có vợ mới thì chồng phải chiều. Nhưng em nói thật với chị, em chẳng còn xu nào cả.

Con Chi tròn mắt:

– Nhà cửa xe cộ thế này mà không có đồng xu dính túi sao?

– Chị Nga cho em nhà, bắt nó trang trí và mua thêm đồ dùng cả chục triệu đồng nhưng… có đưa cho em đồng nào đâu. Thất nghiệp cả tháng nay, vừa làm giám đốc mấy ngày, làm gì có lương.

– A, người có tiền thường hay quên. Có lẽ con Nga cũng mắc bệnh đó, tưởng ai cũng có tiền như mình. Thôi được, tiền trong bóp tôi, cậu cần bao nhiêu cứ lấy.

Dũng còm nhìn cái bóp con Chi để trên giường. Nó dẹp tự ái, chỉ lấy đúng tờ giấy một trăm ngàn rồi sai chị giúp việc chạy ra đầu đường mua ít đồ ăn. Bụng đói cồn cào, nó chui vào phòng tắm xả nước trong khi con Chi nằm trên giường bật ti vi coi một chương trình chiếu phim nhạt hoét.

Chi cá lóc đã chuẩn bị sẵn, mang theo bộ kimono Nhật chính hiệu rất bảnh. Nó còn lôi từ bóp ra cuốn băng video đang xem dở. Đó là cuốn phim Nhật mới toanh, loại “đặc biệt” do một nhà cung cấp giấu mặt thường xuyên đưa cho các nhà hàng, tiệm cà phê, tiệm hớt tóc, tiệm massage… thuê tháng với giá “hữu nghị”. Các bà chủ ông chủ bao giờ cũng “kiểm duyệt” trước khi mang phim ra chiếu cho một số khách hàng quen thuộc.

Khi Dũng còm mò ra thì căn phòng chỉ có ánh sáng của chiếc ti vi. Con Chi nằm sấp, ôm chiếc gối chăm chú theo dõi những cảnh nhơm nhếch đang diễn ra. Dũng còm vừa định ngồi xuống giường thì con nhỏ 16 tuổi, con bà giúp việc, đi mua đồ ăn về thò đầu vào, nhìn thấy cảnh ấy vội thụt ngay lại. Dũng còm bực mình nhào ra, la:

– Sao mày không gõ cửa?

Con nhỏ lí nhí:

– Dạ em không biết phải gõ cửa.

Thấy con bé đầy vẻ quê mùa, Dũng còm dịu giọng:

– Mày có thấy gì không?

– Dạ… không

– Mày nói láo, thế tại sao mày thụt ra?

Con bé đỏ mặt đứng im, Dũng còm khẽ tát vào gò má phinh phính hồng của con bé nhà quê đe dọa:

– Có nhìn thấy thì cũng im nghe chưa.

Dũng còm bê đồ ăn vào đặt trên mặt bàn. Chi cá lóc đủng đỉnh ngồi dậy:

– Sao cậu không dặn là chỉ khi nào có mình cậu với nó, cậu hỏi nó nhìn thấy gì mới được khai ra thôi.

– Chị cứ đùa, dây vào “vị thành niên” tù nặng lắm.

Con Chi gật gù:

– Biết thế là khôn, cứ dây vào những đứa như tôi là vô tội vạ. Đúng không?

Dũng còm lảng chuyện, gắp thức ăn cho con Chi. Hai đứa thân mật như cặp vợ chồng mới cưới đi hưởng tuần trăng mật. Hình ảnh cuốn phim vẫn nháo nhào hiện lên khiến bữa ăn trôi nhanh hơn. Lúc đó Dũng còm mới có thì giờ khen bộ kimono của con Chi đẹp hơn tất cả những bộ kimono mà nó từng nhìn thấy. Chi cá lóc nheo mắt:

– Không có kimono còn đẹp hơn, phải không?

– Chị có thể đi thi hoa hậu toàn thành được đấy.

– Chỉ nịnh! Cái mặt này từng nịnh bao nhiêu người như thế rồi hả?

– Có mình chị thôi.

Chi cá lóc bỗng đẩy nhẹ Dũng còm ra:

– Giờ phút này mà còn gọi là chị nữa sao? Đồ quỷ!

– Chứ muốn gọi bằng gì?

– Cho phép gọi em đấy. Nghe tiếng “em” thú vị hơn.

– Ừ thì em… em… em…

Rồi nó lẩm bẩm:

– Mấy bà phiền thật, người bắt gọi chị, người bắt gọi em, chẳng biết đường nào mà lần. Không biết có khi nào phải gọi bằng bà nữa không.

Con Chi ngóc đầu lên tóm tóc Dũng hạch hỏi:

– Đứa nào bắt anh gọi bằng chị? Khai ra mau!

– Thì bạn của em chứ ai vào đó nữa.

– Con Nga hả? Ái cha! con nhỏ này ngược ngạo thật. Nhưng có đúng con Nga không hay con nào khác? Ái cha! Ui cha…

– Từ bé đến giờ anh chỉ quen hai người thôi. Hỏi vớ vẩn.

Chi cá lóc cấu vào vai Dũng còm một phát làm nó đau điếng:

– Thế ra em là người thứ hai trong đời anh đấy? Hèn chi anh còn ấm ớ lắm. Chỉ được cái…

Con Chi bỏ lửng câu nói làm Dũng còm chẳng hiểu ra sao. Đúng là nó không hiểu chính nó cũng như những anh trẻ tuổi chưa phát hiện tài năng của mình khi chưa có môi trường. Nhưng đó cũng chẳng phải việc nó cần hiểu lúc này. Con Chi nhắm tịt mắt lại, nửa nhăn nhó nửa như mỉm cười bâng quơ.

Lát sau, con Chi mới hoàn hồn nhìn Dũng còm với vẻ say đắm, tiết lộ:

– Em nghe con Nga ca tụng anh là thứ đặc biệt lắm. Bây giờ em mới biết.

Dũng ớ mặt ra chẳng hiểu con Chi nói cái gì. Nó cố hạch hỏi nhưng con Chi chỉ tủm tỉm cười cố giấu cái bí mật ấy cho riêng mình.

Khoảng 9 giờ đêm, con Chi móc điện thoại di động ra bấm nút. Nó gọi tài xế của nó đến đón rồi gọi cho con Nga, nói vắn tắt:

– Mày nói đúng. Tao tìm ra cái đặc biệt rồi.

– Thí nghiệm xong rồi hả? Chị có tính gọi cho con Hoài Thương không?

– Để mai tao hỏi nó. Nhưng con Hoài Thương thiếu gì “hàng độc”, khỏi lo cho nó. Tao có mấy bà bạn sồn sồn, toàn người tử tế đáng thương. Có bà chồng đi công tác cả năm, có bà chồng nằm hết bệnh viện này đến bệnh viện khác. Tội nghiệp lắm, giàu nứt đố đổ vách mà cứ cắn răng chịu trận.

Con Chi cá lóc mang máy ra sát bên cửa sổ nói cười khúc khích. Sau đó con Chi ra về. Nó đưa cho Dũng còm một số tiền tiêu vặt nhưng Dũng còm hiên ngang trả lại:

– Em coi anh là thứ gì? Anh không phải loại sống trên váy đàn bà.

Chi cá lóc không cảm động mà chỉ cười:

– Không lấy hả? Ừ, để cậu chơi cái trò “anh hùng rơm” cho cậu thích. Nhưng từ bây giờ lại phải kêu bằng chị nghe chưa, kẻo thiên hạ nghe được cậu gọi tôi bằng em là phiền lắm đấy. Chỉ khi nào mình thí nghiệm riêng với nhau mới được kêu bằng em.

Thằng Dũng còm nổi cáu:

– Ừ, thì lại “chị”. Phiền bỏ mẹ.

– Sướng chứ sao lại phiền. Cậu cóc có trách nhiệm gì cả, như thế không sướng hơn những anh “trót dại” một lần mà bị liên lụy suốt đời không rút chân ra được sao? Thời buổi này người ta tìm những cái không phiền phức cậu ạ. Thôi chị về nhá. Khi nào cần cái gì cứ gọi cho chị.

Dũng còm tính nhỏm dậy tiễn xuống nhà, nhưng con Chi đã giơ tay ngăn lại. Dũng nằm thẳng cẳng lơ mơ nghĩ đàn bà thời buổi bây giờ khác hẳn với những người đàn bà mấy năm trước chứ đừng nói đến những người đàn bà thời xa xưa. Những hình ảnh lơ mơ làm nó ngủ thiếp đi.

Sáng hôm sau, đúng 7 giờ chiếc xe hơi lại đến đón Dũng còm đi làm. Lão Nghiêm Hà Tĩnh rất cẩn thận, thuê riêng cho nó một căn nhà cách đó vài dãy phố, cho nó đứng tên riêng một công ty gọi là Công Ty Trách Nhiệm Hữu Hạn Vinaducom chuyên xuất nhập linh kiện điện tử bởi nó may mắn có bằng trung cấp sửa máy. Nhưng việc hiện thời của Dũng còm là sửa lại toàn bộ số liệu trong máy vi tính cho hợp pháp các khoản thu chi, vay nợ, trả nợ ngân hàng của công ty lão Nghiêm Hà Tĩnh.

Dĩ nhiên các khoản này đã được đàn anh trong mấy cái cơ quan chỉ bảo khi có người đã khám phá ra chuyện làm ăn phi pháp của công ty này. Cũng chỉ là các công ty, các doanh nghiệp ghen ăn tức ở, lấn sân giành mối của nhau chứ chẳng phải do cơ quan nào khám phá, vì khám phá làm chi cho mệt. Vì thế Dũng còm nắm được tất cả sổ sách thật cũng như giả dùng để trốn thuế và mọi mánh lới ngang tắt của lão Nghiêm. Sinh mạng của công ty bây giờ thực sự nằm trong tay nó.

Lão Nghiêm cho nó xử dụng cô thư ký chánh văn phòng và dù nó từ chối lão vẫn cứ đưa cả cô phó giám đốc xinh đẹp nhất của mình sang làm với nó luôn. Ngoài cổng cũng có hai chú bảo vệ cầm dùi cui, vận đồng phục xanh đứng gác nghiêm chỉnh.

Dũng còm được sắm cho chiếc cặp da đen, trong đó chỉ đựng cái đĩa cứng chứa tài liệu của chiếc computer cũ và chiếc khăn mặt cũng cũ như chiếc đĩa cứng. Diễm Hoa, chánh văn phòng đã làm với lão Nghiêm lâu năm nên mọi chi tiết đều thông thạo và gõ computer thành thạo nên Dũng còm giao cho cô gõ túi bụi. Còn Phương Nhung vốn con nhà gia thế, một bước nhảy lên làm trưởng phòng, lại được cử làm phó giám đốc kinh doanh tiếp thị nên mọi thứ vẫn tơ lơ mơ. Nhưng về giao thiệp thì đúng cô là con nhà nòi, ăn nói ngọt xớt. Trước kia cô chẳng buồn để mắt đến Dũng còm, nhưng bây giờ mọi “quan hệ” thay đổi hẳn. Phương Nhung luôn kề vai sát cánh với nó. Cô ngồi đó với tư cách phó giám đốc nhưng thật ra là để cho Dũng còm sai vặt. Lâu lâu Dũng còm thốt mấy tiếng chửi thề sổ sách lung tung, mấy thằng làm ăn gian dối, chụp giựt nên mọi thứ ghi chép sai tùm lum. Các khoản chi “bồi dưỡng”, tiếp tân, đám ma bố ông này, đám cưới con ông kia, sinh nhật vợ ông nọ cứ loạn lên. Những cái đó phải đích thân lão Nghiêm chỉ ra Dũng mới “nắm” được. Sổ thật, sổ giả chửi nhau, chi thật chi giả lẫn lộn. Nếu Dũng còm không thông minh thì không tài nào làm được. Ấy thế mà nhiều khi cô thư ký cũng phải gõ lại cả đống hồ sơ mới hợp lệ.

Có lúc bị hành quá, cô chánh văn phòng Diễm Hoa vươn vai vặn người, thản nhiên bắt ông giám đốc bóp vai cho đỡ mỏi. Ở tuốt mãi dưới Gò Vấp nên buổi trưa, Diễm Hoa không về nhà. Còn Phương Nhung thì trưa nào cũng về nhà hoặc đi ăn với đám bạn bè con quan của cô. Lão Nghiêm đã bố trí một phòng nhỏ có gắn máy lạnh cho ban giám đốc mới. Chỉ còn lại Dũng còm và Diễm Hoa cùng mệt nhoài. Nhất là hôm nay, sau đêm “khánh thành biệt thự” với Chi cá lóc, Dũng còm càng phờ phạc hơn. Diễm Hoa ăn một tô cơm thịt kho dưa chua mang theo, nằm nghỉ một lát. Dũng còm lấy ổ bánh mì thịt ra gặm. Diễm Hoa thân mật nói với Dũng:

– Cứ thấy anh “thổi kèn harmonica” mà tội nghiệp. Sao không kiếm một cô vợ để nó đỡ đần cho?

Dũng còm chợt nhớ lời con Chi nên nó mỉm cười:

– Cũng tính lấy nhưng gặp cô nào cũng chỉ muốn bắt mình hầu thôi.

Diễm Hoa nửa đùa nửa thật tấn công trực diện:

– Anh mà lấy em thì em hầu anh suốt ngày.

Dũng còm bị ám ảnh nên nó phun một câu sỗ sàng:

– Cho thử thì được chứ lấy thật thì không chơi.

Diễm Hoa tròn mắt lên như mắt nai:

– A, cái nhà anh này tưởng hiền lành mà cũng gớm nhỉ. Từ ngày anh lên làm giám đốc tới giờ, em thấy anh ăn nói lạ lắm đấy.

– Lạ thế nào?

– Em nói anh đừng giận, em thấy anh nói năng cứng cáp hơn, tự tin hơn, lỗ mãng hơn và cũng đểu cáng hơn. Có phải đó là lối của những anh có quyền hành thường cho phép mình được xài với cấp dưới không?

Dũng còm cười:

– Có lẽ em nói đúng đấy, nhưng người ta dạy anh cái gì thì anh nói cái ấy thôi. Và anh cũng thấy như thế là thực tế nhất.

– Vậy là anh tính thử tôi rồi mới chịu lấy hay sao?

Dũng còm xua tay:

– Thử mà không lấy thì hay hơn. Nhưng đêm qua anh… bị cúm, để ngày mai mình thử được không?

– Thời buổi bây giờ thử được là thử liền, để lâu nó… nguội đi. Các cụ từng dạy “lấy vợ thì lấy liền tay, chớ để lâu ngày lắm kẻ gièm pha”. Bây giờ em mới nghiệm ra, các cụ nhà ta giàu kinh nghiệm thật, anh ạ, nói câu nào trúng phóc câu đó. Cho nên bây giờ mình phát huy vốn cũ dân tộc là đúng rồi. Em với anh cũng phải phát huy. Thử mà không lấy cũng chẳng sao, cần gì cái vặt đó.

Dũng còm thở hắt ra:

– Phát huy ngay bây giờ à?

– Lẹ lên kẻo con Nhung nó tới là hỏng hết. Con nhỏ đó cũng có vẻ kết anh lắm đấy. Lúc nào rảnh anh thử cô phó giám đốc của anh xem sao.

Dũng còm buồn ngủ quá mắt nó díp lại, nhưng với sức trẻ, nó cố gắng “vượt khó” như cái khẩu hiệu nó thường thấy, song vẫn than van:

– Trời ơi! Làm giám đốc cái kiểu này chỉ có nước chết sớm.

(Hết Chương 50)