Những vụ án kỳ cục

406

Đoàn Dự ghi chép

 

THƯA QUÝ BẠN, trong Liêu trai chí dị của Bồ Tùng Linh có câu chuyện như thế này, chúng tôi xin thuật lại để quý bạn thấy ý nghĩa của truyện rất cao; thứ nhất, mặc dầu là vui tính nhưng nếu đùa cợt trong những trường hợp nghiêm túc là có thể rất nguy hại; thứ hai, làm quan tòa, khi xét xử các vụ án dù lớn hay nhỏ là phải sáng suốt, có cái nhìn thông minh, chính trực để khỏi gây oan uổng cho kẻ mà người ta tưởng rằng “phạm tội”. Bồ Tùng Linh sống cách đây gần 400 năm (1640 – 1715) nhưng xem ra, những ông “quan tòa” hiện nay với lối xét xử kỳ lạ như ở Tây Ninh vừa rồi chẳng hạn, chưa chắc đã có thể hơn được.

Với lối viết sắc bén, nhà văn “chuyên viết chuyện ma và hồ ly tinh” họ Bồ kể rằng Chu sinh – một anh chàng trẻ tuổi, tính tình rất tốt nhưng hay bông đùa. Chàng là người huyện Dương Cốc, nhân vợ chết đã khá lâu nên nhờ bà mối kiếm cho mình một người vợ kế. Biết gần nhà bà mối có một người hàng xóm rất đẹp, sinh nói:

– Bà làm mai cho tôi cô hàng xóm đi, được đấy. Cô ấy đẹp lắm!…

Bà mối biết cô gái đã có chồng nên nói đùa:

– Người ta đẹp nhưng có chồng rồi. Bộ muốn giết chồng người ta đi để tôi làm mối hay sao?

Sinh cũng đùa lại:

– Hay đấy, ý kiến của bà hay đấy. Mê quá chắc tôi phải làm như thế mới được!…

Bỗng hơn tháng sau, chồng người hàng xóm đi đòi nợ, bị giết chết trên cánh đồng. Quan ấp tể ra lệnh bắt hết mọi người trong xóm đem tra hỏi để tìm thủ phạm. Cứu xét mãi không có manh mối. Chỉ một mình bà mai kể lại những lời nói đùa của Chu, bởi vậy quan ấp tể nghi ngờ, ra lệnh bắt Chu.

Chu hết sức chối cãi là mình chỉ nói đùa vậy thôi chứ không hề có ý gì khác. Quan ấp tể thấy Chu đẹp trai, lại có vẻ học thức nên nghi ngờ cả vợ của người hàng xóm, cho rằng có thể chị ta đã thông đồng với Chu, giết chồng để làm theo ý mình, bèn bắt đến công đường, tra tấn, đánh đập, dùng mọi cực hình khủng khiếp. Người đàn bà chịu không nổi, đành phải nhận bừa. Lại tiếp tục tra tấn Chu, Chu nói:

– Người ta yếu đuối không chịu nổi cực hình nên mới nhận quàng, đã bị oan uổng lại còn mang tiếng thất tiết. Dù quỷ thần có biết hay không, tôi cũng không nỡ để chị ấy hàm oan, mang tiếng mang tăm như thế. Tôi xin khai thực, tất cả mọi tội đều do một mình tôi làm. Tại vì thấy nàng qúa đẹp nên tôi đã giết chồng để lấy vợ chứ nàng không biết gì cả, thậm chí ngay đến tên tôi nàng cũng không biết nữa.

Quan hỏi:

– Bằng chứng đâu?

Chu nói:

– Có cái áo vấy máu làm bằng chứng.

Đến lúc quan ấp tể sai lính đến tìm cái áo ở nhà Chu thì lại không thấy. Tra khảo chết đi sống lại nhiều lần, Chu thều thào:

– Tại mẹ tôi sợ đưa áo ra thì tôi sẽ chết nên giấu đi. Xin cho lính dẫn tôi về nói với mẹ tôi để lấy.

Lính dẫn về, Chu khóc và thưa với mẹ:

– Họ đã buộc tội, đưa áo cũng chết, không đưa cũng chết, thà đưa ra cho đỡ khổ còn hơn.

Bà mẹ khóc ngất rồi vào trong nhà, lát sau lấy chiếc áo vấy máu đưa ra.

Với chiếc áo thấm máu có vẻ xác thực làm bằng chứng, quan ấp tể làm án, trình lên trên xin lệnh chém. Quan trên xét lại, thấy có điều gì đó khúc mắc như sinh là con nhà khá giả, có chữ nghĩa, vợ chết sớm, xưa nay chưa từng mang tiếng hoặc làm điều gì xấu xa, thiếu gì người muốn lấy mà phải đi giết chồng, đoạt vợ người ta? Ngoài ra, chiếc áo do ấp tể trình lên để làm bằng chứng cũng có điều gì đó không ổn, vụ giết người xảy ra đã hàng tháng nay, vết máu phải khô và màu sậm chứ sao vẫn con tươi? Quan lệnh rất khó nghĩ nên trước khi cho lệnh chém bèn đích thân xuống tận nơi tra xét lại.

Trong khi đang tra xét, bỗng có người lông mày chổi xể, ở trần, chạy thẳng vào công đường, vỗ ngực hét lớn:

– Ta đây, ta là dòng dõi tướng quân Chu Xương hầu hạ đức Quan đế đây. Kẻ giết người là thằng Cung Phiên chứ có liên quan gì đến Chu sinh đâu, đánh quá thì nó phải nhận liều…

Nói xong người ấy bỗng ngã lăn ra đất dường như tắt thở. Lính tráng ập vào bắt người đó. Giây lát tỉnh lại, tra hỏi té ra lại là Cung Phiên. Mang ra lục vấn, nó nhận hết mọi tội.

Nguyên Cung Phiên là một tên phóng túng, biết người nọ đi đòi nợ, bèn đón đường giết ở giữa cánh đồng để cướp tiền nhưng cũng chẳng được bao nhiêu. Nghe tin Chu sinh đã nhận tội, y mừng rỡ cho là mình may mắn nên đến đứng phía ngoài công đường nghe ngóng tình hình. Bỗng như có người đẩy y vào bên trong, tự miệng y la hét xưng là dòng dõi tướng quân Chu Xương mà y chẳng biết gì cả.

Quan lệnh hỏi Chu:

– Chiếc áo thấm máu ở đâu ra?

Chu cũng không biết, nói rằng bị tra tấn đau quá thì khai liều vậy thôi. Hỏi bà mẹ, bà đáp:

– Tôi cắt cánh tay ra, lấy máu bôi vào.

Bà cởi cánh tay trái ra thì quả nhiên có vết dao cắt chưa lành, chính quan lệnh cũng ngạc nhiên về lòng thương con kỳ lạ của bà mẹ này. Quan ấp tể bị cách chức do thiếu sáng suốt.

Sau khi hết tang, mẹ người hàng xóm muốn con dâu tái giá. Cảm động về nghĩa khí của Chu, người đàn bà ấy bằng lòng lấy Chu.

 Vụ án kỳ cục ở Tây Ninh: chủ nhà hóa phạm nhân!

Ông Nguyễn Ngọc Ánh tại tòa phúc thẩm Tây Ninh

Chiều 25-9-2017, TAND tỉnh Tây Ninh mở phiên phúc thẩm xét xử bị cáo Nguyễn Ngọc Ánh (63 tuổi, ngụ tại phường Ninh Sơn, TP Tây Ninh). Trước đó, toà sơ thẩm TP Tây Ninh đã tuyên phạt ông Ánh 12 tháng tù về tội cố ý gây thương tích cho người khác trong tình trạng tinh thần ông đang bị kích động mạnh. Ông Ánh kháng cáo vì cho rằng mình bị oan và ngày 25-9-2017 tòa án tỉnh xử phiên phúc thẩm.

Theo án sơ thẩm, tối 1-8-2015, Tạ Công Trung (23 tuổi) và Lê Minh Thành (21 tuổi), cùng ngụ tại phường Ninh Sơn TP Tây Ninh, rủ nhau vào nhà ông Nguyễn Ngọc Ánh bắt trộm gà. Lúc này, Thành nhỏ tuổi hơn nên đứng bên ngoài canh chừng, còn tên Trung leo tường rào có sắt nhọn vào trộm.

Vì đã xảy ra mất trộm nhiều lần nên khi phát hiện kẻ trộm leo tường vào nhà mình, ông Ánh cầm cây chĩa (có đầu sắt nhọn) chạy ra, Trung bỏ chạy, ông Ánh đuổi theo. Khi gần đuổi kịp, do trời mưa nên ông Ánh bị trượt chân té ngã làm mũi chĩa đâm vào mông Trung một cái cũng nhẹ. Trung tiếp tục chạy, leo lên tường rào để trèo ra ngoài.

Lúc này ông Ánh đuổi đến, kêu Trung leo xuống nhưng Trung không xuống. Ông Ánh tức mình bèn dùng cây chĩa đâm Trung một nhát và mũi chĩa rơi ra, dính vào người Trung. Khi Trung leo lên được tường rào thì Thành ở ngoài đỡ qua rào sắt nhọn rồi rút mũi chĩa để lên mặt tường và đưa Trung đến bệnh viện băng bó. Về phần ông Ánh, ông đến công an phường Ninh Sơn trình báo về việc trộm vào nhà ông.

Kết luận giám định thương tật tại vùng bụng của Trung là 73% còn vùng mông thì không đáng kể, chỉ có 1%.

Lạ lùng là ngày 28-8-2016, công an thành phố Tây Ninh khởi tố hình sự đối với ông Ánh về tội…cố ý gây thương tích cho người khác. Dư luận dân chúng xôn xao. Chủ nhà bắt trộm lại hóa tội phạm! Đến ngày 10-3-2017, công an đổi tên vụ án từ cố ý gây thương tích thành “cố ý gây thương tích trong tình trạng tinh thần bị kích động mạnh”, đồng thời truy tố ông Ánh ra tòa. Về phía Trung và Thành, cơ quan tố tụng cho rằng cả hai chưa có tiền án, tiền sự, hành vi trộm gà chưa đến mức truy cứu trách nhiệm hình sự!

Những lời khai mâu thuẫn

Tại phiên phúc thẩm ngày 25-9-2017, mọi sự đảo điên là hai tên trộm (mặc dầu chúng khai là trộm gà) lại trở thành người bị hại, còn chủ nhà trở thành bị cáo. Một điều lạ lùng khác là Tạ Công Trung (kẻ leo vào bên trong) trở thành nạn nhân, còn Lê Minh Thành (tên đứng canh bên ngoài) thì trở thành… người làm chứng cho đồng phạm của mình và cả hai đều vắng mặt tại tòa.

Trước đó, khi làm việc với công an, tên Trung khai rằng khi vào trộm gà, bị ông Ánh phát giác thì y bỏ chạy đến bức tường, định leo lên tẩu thoát và bị ông Ánh đâm một chĩa vào mông trái. Y cố chạy tiếp nên bị ông Ánh đâm thêm một nhát vào bụng (ông Ánh ở phía đằng sau, làm sao đâm được vào bụng y?), mũi chĩa dính vào người y. Khi đó, y bám vào bức tường, kêu la cầu cứu và được Thành đỡ qua hàng rào. Đi được khoảng 20 m, y rút mũi chĩa ra khỏi bụng, ngất đi rồi được Thành đưa đến bệnh viện.

Nhưng trong một lời khai khác, Trung lại khai rằng lúc bị ông Ánh phát giác bèn bỏ gà lại, chạy đến bức tường, định leo lên thì bị ông Ánh đâm một nhát vào mông. Ông Ánh nắm thắt lưng y, lôi xuống, khiến y té ngửa rồi ông dùng cây chĩa đâm một nhát vào bụng, mũi chĩa dính trên người y. Sau đó, y bám qua hàng rào và được Thành đỡ đưa đi bệnh viện.

Gã “nhân chứng” tên Thành cũng có lời khai mâu thuẫn. Ban đầu, y khai thấy Trung ôm hai con gà, phía sau có một người đàn ông cầm cây dài nên anh ta la “Ổng ra kìa!”. Trung bỏ gà, leo lên tường thì bị ông Ánh đâm trúng vào mông. Lúc này, Trung cố leo qua hàng rào và bị đâm trúng bụng, dính cây sắt vào người.

Tuy nhiên, trong bản đối chất thì Thành lại khai thấy ông Ánh đuổi theo, dùng chĩa đâm Trung một nhát vào mông, hắn hoảng sợ núp đầu xuống dưới hàng rào. Thấy Trung la lớn, hắn trèo lại lên tường đỡ Trung qua hàng rào rồi đưa đi bệnh viện. Thành khai không thấy cây chĩa dính vào bụng Trung mà cũng không biết vết thương ở bụng Trung là bị khi nào.

 

Luật sư: Đâm từ bụng lên nhưng tại sao vết thương lại từ ngực xuống?

Tại phiên tòa phúc thẩm, ông Ánh vẫn khẳng định mình chỉ đâm mũi chĩa trúng vào mông tên trộm. Ông không thừa nhận cáo trạng truy tố ông là gây thương tích trên bụng người bị hại đến 73%. Ông nói: “Hàng rào sắt của gia đình tôi có gắn chông nhọn gần giống mũi chĩa, nên khi tên Trung trèo ra ngoài, có thể mũi chông đã gây thương tích cho nó” .

Theo ông Ánh, sau khi tên trộm chạy thoát, ông tiếp tục truy tìm thì mới biết y đang nằm tại bệnh viện nên báo cho công an xử lý. “Tôi chỉ nghĩ mình đến công an báo để công an điều tra tên trộm, nhưng không ngờ công an lại truy tố ngược lại tôi và cho rằng tôi đến công an để … đầu thú về tội đâm người!”.

Bào chữa cho ông Ánh, luật sư Đinh Thái Hoàng đưa ra nhiều tình tiết chứng minh rằng lời khai của Trung có nhiều mâu thuẫn. Theo luật sư Hoàng, bức tường có hàng rào sắt nhọn cao cách mặt đất 2,3 m, ông Ánh cầm cây chĩa chạy đến trượt té, mũi chĩa đâm vào mông của kẻ trộm. Khi kẻ trộm leo lên tường, mặt phải quay ra phía bên ngoài chứ không thể quay “ngược” lưng ra phía bên ngoài được. Ông Ánh đứng trong sân tức sau lưng Trung thì làm sao có thể đâm vào bụng Trung? Mà giả thử nếu có đâm trúng thì vết thương phải từ phía dưới bụng đi lên. Đằng này vết thương lại từ phía trên ngực đi xuống, vậy thì có thể nói vết thương đó là các mũi sắt nhọn trên tường gây ra chứ ông Ánh vô tội. Thành khai “không thấy mũi chĩa mà cũng không biết Trung bị đâm vào bụng lúc nào” là rất phù hợp với việc Trung bị các mũi sắt nhọn trên mặt tường gây ra.

Tuy luật sư cãi rất hợp lý nhưng sau khi nghị án, chủ tọa phiên tòa quyết định không cứu xét kháng cáo của ông Ánh, do đó giữ nguyên mức 12 tháng tù của tòa sơ thẫm song cho ông Ánh được hưởng án treo, đồng thời buộc ông Ánh phải bồi thường… 74 triệu đồng cho “người bị hại” tức tên trộm Tạ Công Trung.

Sau khi nghe tòa tuyên án, ông Ánh uất ức nói: “Tòa xử như vậy thì từ nay dân chúng còn ai dám bắt trộm nữa? Bắt trộm mà bị truy tố, bị tù tội và phải bồi thường cho trộm cả mấy chục triệu đồng, thiệt hại còn hơn là cứ để cho trộm mặc sức hoành hành!”.

Thật khó hiểu cho cách xét xử của tòa án tỉnh Tây Ninh!

Nghi mẹ có người yêu, con trai đánh mẹ trọng thương

 Dù bố đã mất từ lâu nhưng tên Trần Xuân Chương tỏ ra hậm hực khi thấy mẹ có biểu hiện quen người đàn ông khác. Mỗi lần đi nhậu say về, tên Chương thường kiếm chuyện cãi nhau với mẹ, đỉnh điểm là mới đây y đã ra tay đánh mẹ trọng thương phải nhập viện cũng vì lý do nói trên.

Công an tỉnh Hải Dương sáng 26/9/2017 cho biết đã bàn giao tên Trần Xuân Chương (28 tuổi), kẻ đã đánh mẹ đẻ là bà Phạm Thị Chuốt (50 tuổi, ngụ tại thị trấn Thanh Miện, huyện Thanh Miện, tỉnh Hải Dương) trọng thương và giao hắn cho công an huyện Thanh Miện để công an Thanh Miện thụ lý, truy tố ra tòa.

Trần Xuân Chương

Cụ thể là vào tối ngày 23/9/2017, sau khi tên Chương đi nhậu say về nhà thì nghe có tiếng chuông điện thoại của bà Chuốt từ trong phòng ngủ vọng ra, nhưng bà Chuốt vội tắt đi, không nghe. Nghi ngờ cuộc gọi điện thoại chính là do “người yêu” của bà Chuốt gọi đến, nên Chương tỏ ra tức giận, bèn vào phòng ngủ của mẹ để tra hỏi. Hai mẹ con xảy ra đôi co và Chương bất ngờ giơ tay tát thẳng vào mặt mẹ, khiến bà Chuốt ngã ngửa xuống đất. Chưa hết cơn tức, Chương tiếp tục vớ lấy cây quạt điện gần đó đập vào đầu bà Chuốt khiến bà bị chảy máu đầu và nằm bất tỉnh.

Sau khi ra tay đánh mẹ, Chương không đưa bà Chuốt đi cấp cứu mà thản nhiên đặt bà lên giường rồi bỏ mặc đấy, đi ngủ. Đến sáng hôm sau, 24/9/2017, Chương nhắn tin cho em trai là Trần Việt Tiến (con trai thứ hai của bà Chuốt, đang đi làm công nhân xây dựng ở tỉnh), thông báo rằng bà Chuốt bị ốm, về mà đưa đi bệnh viện, rồi y bỏ đi.

Đến khoảng 1 giờ trưa cùng ngày, Tiến về đến nhà và tá hỏa tam tinh khi phát hiện ra bà Chuốt nằm bất tỉnh trên giường với nhiều vết thương trên đầu, bèn cùng với hàng xóm đưa bà Chuốt đi cấp cứu tại Bệnh viện Đa khoa Hải Dương.

Sau khi khám và chụp quang tuyến, các bác sĩ xác nhận bà Chuốt bị đa chấn thương ở đầu, mặt, và hôn mê nặng.

Chương đã bị công an bắt ngay sau đó. Tại cơ quan công an, tên này đã thừa nhận toàn bộ hành vi phạm tội của mình.

Cháu gái 13 tuổi cùng tình nhân nhí sát hại bà ngoại

Đôi tình nhân nhí ở Trà Vinh đã dùng dao giết bà ngoại, cướp bông tai bán lấy tiền tiêu xài rồi bỏ trốn.

Công an Trà Vinh ngày 2/10/2017 tạm giữ Nguyễn Quốc Tài (16 tuổi, quê ở Bình Phước) để điều tra về hành vi giết người, cướp của. Đồng phạm với Tài là Nguyễn Thị Thu Nhi, do mới 13 tuổi nên được tòa cho gia đình bảo lãnh.

Theo điều tra ban đầu, rạng sáng ba hôm trước, Nhi dẫn Tài đến nhà bà ngoại kế (59 tuổi) ở xã Mỹ Long Bắc, huyện Cầu Ngang. Nghe tiếng động phía ngoài, bà ngoại Nhi mở cửa ra xem thì bị bạn trai của cháu gái đâm nhiều nhát, gục tại chỗ.

Tài giật đôi bông tai của nạn nhân, sau đó ném con dao xuống chiếc cống gần đấy. Cả hai đem tài sản cướp được đến thị trấn Cầu Ngang bán, lấy 860.000 đồng (khoảng 40 đô) rồi bỏ trốn.

Sáng hôm sau, hàng xóm phát giác nạn nhân tử vong tại nhà. Khám nghiệm hiện trường, cơ quan điều tra nhận định hung thủ là người quen biết với nạn nhân.

Lần theo manh mối, cảnh sát phát giác 10 hôm trước Nhi cùng người yêu 16 tuổi về nhà bà chơi. Khi cả hai đang lang thang ở thị xã Phước Long (Bình Phước) thì bị bắt.

Tài Khai, do không có tiền tiêu xài nên đã bàn bạc với Nhi giết bà ngoại để cướp tài sản.

Coi chừng thầy cúng

Gã “thầy cúng” Trần Hữu Lượng tại tòa

Quanh năm ốm đau, đi nhiều bệnh viện chữa mãi không khỏi, Nguyễn Thị L. 18 tuổi, ở thị xã Hà Tĩnh, tìm đến nhà thầy bói Trần Hữu Lượng, 36 tuổi xem bói tìm bệnh theo sự mách bảo của nhiều người. Thầy Lượng phán một câu xanh rờn: “Cô mắc bệnh phong long (?), phải uống thuốc lá và xông nếu không sẽ bị điên”. Rồi thầy cho mấy cây nhang và vài vị thuốc lá cây, dặn về nhà thắp nhang, sắc uống và nấu nước dùng để xông sẽ khỏi.

Mấy ngày sau, hết thuốc, L. đến tái khám thì thầy phán: “Không hiểu sao kỳ này bệnh lại do ma làm nên đáng sợ hơn trước. Nếu không chữa ngay lập tức sẽ chết!”. L. xanh mặt, năn nỉ thầy ra tay cứu giúp. Thầy bèn đưa L. ra khu nghĩa địa gần đấy để “bắt ma”. Khi chỉ còn hai người giữa khu nghĩa địa hoang vắng, thầy bảo L. cởi hết quần áo ra để thầy đốt tiền âm phủ cầu cúng và xông nhang lên người cho sạch tà ma. Cô gái tin tưởng thầy, không chút do dự nên bèn cởi đồ. Thầy lại trải một mảnh ny-lông và bảo cô nằm xuống đấy để thầy “làm phép”. Được một lát, thầy ngồi xếp bằng, khoa mấy cây nhang, đọc những câu “thần chú” bồ lô bồ loa lẩm nhẩm trong miệng rồi chính thầy cũng cởi hết quần áo của thầy, nằm lên mình L. để “đè chết con ma”!

Thầy làm mạnh bạo, L. đau quá, đến lúc biết là mình bị lừa thì đã muộn. Cô về nhà khóc kể hết mọi chuyện với mẹ. Ngay lập tức bà mẹ ra trình báo với công an và “ông thầy cúng” Trần Hữu Lượng bị bắt. Thời buổi này rồi mà ở nhà quê vẫn còn có những cô gái kể cả các phụ nữ lớn tuổi tin theo lời thầy bói, thầy bùa, thầy pháp một cách “ngây thơ” hết sức dại dột như vậy.

Đoàn Dự ghi chép

SHARE
Previous articleTiền lẻ
Next articleTử Vi Tuần