Thủ Phạm Chính Là Chế Độ Cộng Sản

822

Ngô Nhân Dụng

Những phiên tòa xử tham nhũng, như vụ Đinh La Thăng và Trịnh Xuân Thanh đang diễn ra, cho thấy rõ tội lỗi của chế độ Cộng Sản.

Các bị cáo trước tòa không phải chỉ là những quan chức Tập Đoàn Dầu Khí Quốc Gia Việt Nam (PVN), các bộ trưởng, thủ tướng, vân vân. Thủ phạm lớn nhất là đảng Cộng Sản.

Chính chế độ độc tài chuyên chế đã đẻ ra tất cả các tội lỗi nhơ bẩn, đã khích động và nuôi dưỡng lòng tham, thúc đẩy các hành động lạm quyền , và cuối cùng, làm cho các đảng viên mất hết cả tư cách con người.

Trong thời gian những phiên tòa này được biểu diễn trên truyền hình, người Việt khắp nơi đang dựng ra một tòa án xét xử cả đảng Cộng Sản.

Chỉ trong một chế độ độc tài chuyên chế thì những vụ nhũng lạm khổng lồ như Vinashin, PVN, mới có cơ hội diễn ra và có thể kéo dài bao nhiêu năm. Cho đến khi tội lỗi bị đem ra ánh sáng thì cũng chỉ vì các phe cánh trong đảng tranh chấp, bới móc, để triệt hạ nhau; động cơ chính không phải vì công lý, không phải vì quyền lợi của đất nước.

Khán giả coi các phiên tòa đang tự hỏi: Còn những vụ phạm tội khác, đen tối, nặng nề hơn nhiều, có bao giờ được phơi bày hay không?

Ai đã ăn đút lót bao nhiêu tiền trong các vụ khai thác bô xít, được Nguyễn Tấn Dũng lớn tiếng đề cao là “Chính sách lớn của đảng và nhà nước;” với mục đích đe dọa những người phản đối. Trong vụ Formosa, Nguyễn Tấn Dũng và đồng đảng đã được chấm mút bao nhiêu khi nhượng quyền khai thác kéo dài 70 năm, bất chấp luật lệ?

Nguyễn Phú Trọng và bè lũ được ăn theo những gì mà quyết tâm bảo vệ tư bản ngoại quốc Formosa đến cùng? Còn những vụ cho thuê đất rừng hàng nửa thế kỷ, ký giấy cho khai quặng mỏ, cho công nhân Trung Cộng vào làm việc không cần giấy phép, cho những công ty Trung Cộng thắng trong hầu hết các vụ thầu xây dựng, đến bao giờ mới được đưa ra ánh sáng?

Bọn Dũng, Trọng làm hại môi trường sống của dân tộc đời nay và đời sau. So sánh với các tội biển thủ chỗ này mấy trăm triệu, chỗ kia vài tỷ đô la thì tội của hai người cầm đầu chế độ còn nặng gấp bội.

Tại sao một nhóm nhỏ trong Bộ Chính Trị có thể tự tung tự tác chia chác quyền lợi với nhau suốt bao nhiêu năm như vậy?

Tất cả là do chế độ độc tài chuyên chế đẻ ra.

Cơ chế quản lý xã hội do Lenin đề xướng, được Stalin “kiện hoàn” rồi Mao Trạch Đông khôn khéo áp dụng vào hoàn cảnh các nước nông nghiệp Á Đông. Đó chính là thủ phạm đang được dân Việt đưa ra trước tòa án.

Cơ chế độc tài chuyên chế đó do Hồ Chí Minh đem vào, được Trường Chinh, Lê Duẩn thực hiện, rồi Nguyễn Văn Linh, Đỗ Mười, Lê Đức Anh tiếp tục củng cố. Đó chính là thủ phạm. Bọn Năm Cam, Đinh La Thăng, Trịnh Xuân Thanh, Trầm Bê, chỉ là những cặn bã nổi lên trên nồi cám heo do Hồ Chí Minh, Lê Duẩn bày ra, nay đến tay Nguyễn Phú Trọng nấu nướng.

Chế độ chuyên chế của Stalin bắt tất cả “nhà nước và xã hội” phải đặt dưới quyền một đảng Cộng Sản. Điều này vẫn còn ghi trong điều số 4 hiến pháp. Trong thực tế, chỉ một nhóm quả đầu nắm hết quyền hành. Không có một định chế xã hội và luật lệ nào để kiểm soát những người nắm quyền. Pháp luật và hệ thống tư pháp hoàn toàn bị nhóm quả đầu thao túng. Báo chí, truyền thông nằm trong tay bộ máy tuyên truyền. Không một tiếng nói nào khác được cất lên. Chế độ toàn trị độc quyền đó chắc chắn phải đẻ ra những hoang thai như Đinh La Thăng, Trịnh Xuân Thanh.

Hệ thống cai trị của Stalin, Mao Trạch Đông khuyến khích lòng tham của những kẻ nắm quyền. Một chế độ dựa trên gian trá, bịp bợm gây một hậu quả là xóa hết các nền nếp đạo đức cổ truyền. Nó tập cho cán bộ thói quen coi thường những quy tắc luân lý. Bọn này quen sống trong cảnh trên dưới lừa gạt lẫn nhau, nên thấy dối trá là bình thường. Chế độ đó còn dựa trên bạo lực, khiến những kẻ nắm súng trong tay coi khinh luật lệ. Lòng tham được thả lỏng vì không có gì kiềm hãm, tha hồ vơ vét từ trên xuống dưới.

Một hậu quả tự nhiên là những “đứa con ưu tú” của chế độ, như Đinh La Thăng, Trịnh Xuân Thanh, đã biểu hiện tư cách hèn hạ khi thất thế. Cảnh họ khóc lóc van xin trước tòa án trông không khác gì những đối thủ chính trị của Stalin khi bị đưa ra trước tòa án xử về tội phản động. Chỉ có một điều khác là Thăng và Thanh phạm tội thật, còn các nạn nhân của Stalin thì bị vu oan.

Trong cuộc thanh trừng thời 1939, có những ủy viên trung ương đảng và thành viên Bộ Chính Trị, sau khi bị đe dọa, tra tấn, hành hạ thể xác và tinh thần, cũng khóc lóc trước tòa án xin nhận những tội mà họ không hề làm. Cuối cùng, họ cũng khóc lóc xin thú tội, xin được chết, chỉ mong Stalin tha thứ cho cha mẹ, vợ con. Nguyễn Phú Trọng đã học “trường đảng” do Stalin lập ra, Trọng đã học thuộc lòng các kỹ thuật của ông Chúa Đỏ.

Thái độ hèn mạt của bọn Đinh La Thăng, Trịnh Xuân Thanh là do chế độ độc tài chuyên chế Stalin nhào nặn. Khác hẳn thái độ cương cường bất khuất của các chiến sĩ tranh đấu đòi dân chủ tự do khi bị đưa ra tòa án Cộng Sản. Thăng và Thanh cũng “thành khẩn nhận tội” không khác gì các người bị Stalin và Mao Trạch Đông truy diệt trong thế kỷ trước. Không những thế, hai con dê tế thần này còn đổ tội cho cấp trên của mình, mớm lời, mớm ý tỏ ra sẵn sàng cộng tác với Nguyễn Phú Trọng nếu Trọng muốn tiêu diệt đối thủ là Nguyễn Tấn Dũng. Chỉ trong chế độ Cộng Sản mới đẻ ra những con người đê hèn như bọn này.

Những con người hèn nhát đó còn biểu diễn một thứ tâm lý ích kỷ đến độ mù quáng khi van xin để được dung tha.

Đinh La Thăng thì “xin được về ăn cái Tết cuối cùng bên gia đình, bạn bè, người thân trước khi chấp hành án.” Thăng còn mang ông bố già ra làm bung xung, tả oán cảnh gia đình với “thân phụ 87 tuổi phải đi cấp cứu.” Thăng chỉ lo cho bản thân mình, không bao giờ nghĩ đến bao nhiêu nạn nhân của chế độ, họ cũng có gia đình, bạn bè, người thân!

Thăng tự xưng là “bị cáo” để xin “trước khi chết thì được ra tù để được chết tại nhà mình, trong vòng tay người thân.” Bao nhiêu tỷ đồng biến mất, tài sản của nhân dân đổ hết xuống sông xuống biển, Thăng không hề nghĩ đến, mà chỉ lo cho chính mình! Thăng tỏ ý “cũng mong muốn, nếu có chết thì là ma tự do, chứ không phải ma tù.” Một ủy viên Bộ Chính Trị, một trong những người nắm toàn quyền sinh sát tên gần 100 triệu người dân, mà hèn hạ đến như vậy! Chỉ có chế độ độc tài Cộng Sản do Stalin dựng khung lên mới sinh ra những quái thai như thế.

Trịnh Xuân Thanh cũng biểu lộ đầu óc ích kỷ đến độ vô liêm sỉ như thế. Thanh đã khóc lóc xin được xử án nhẹ, để đi tù xong vẫn còn sống để qua Đức, “sang bên đó để có điều kiện chăm sóc vợ con.” Giống như các đối thủ của Stalin trong chiến dịch đại thanh trừng thời 1939, Thanh cũng gọi đích danh Chúa Đỏ tí hon Nguyễn Phú Trọng, “Cháu muốn gửi lời xin lỗi tới bác Trọng, rất mong bác tha thứ.”

Những con người như Đinh La Thăng Trịnh Xuân Thanh là sản phẩm tiêu biểu của chế độ Cộng Sản độc tài chuyên chế. Nguyễn Phú Trọng đem bọn này ra xử, dân Việt Nam thì đang mang cả đảng Cộng Sản ra phán xét.

Đảng Cộng Sản đẻ ra những cán bộ “phấn đấu vào đảng” chỉ để có địa vị chiếm của công làm của riêng. Đảng Cộng Sản đã tạo cơ hội cho máu tham của bọn này nẩy nở.

Đảng Cộng Sản dạy chúng coi thường pháp luật. Thủ phạm chính gây ra những vụ ăn cướp của công là chế độ Cộng Sản.

Ngô Nhân Dụng