Cái phao êm ái!

HỎI:
Tôi 46 tuổi. Anh 52. Cả hai đều có một cuộc hôn nhân bất như ý. Phía tôi thì đã dứt khoát. Phía anh chắc không có lối ra, một phần vì lý do tôn giáo, một phần vì họ có nhiều tài sản chung và một đứa con tàn tật cần săn sóc hầu như suốt đời.
Cách đây 7 năm, anh là người phỏng vấn khi tôi nộp đơn xin việc ở công ty. Tuy lấy được job do khả năng của mình nhưng tôi vẫn giữ lại ấn tượng và nhớ ơn người phỏng vấn vì phong cách lịch sự và chuyên nghiệp của anh. Thời gian đầu mới nhận việc, tôi và anh thường gặp nhau trong cafeteria vào giờ ăn trưa. Chúng tôi nói với nhau đủ thứ chuyện. Ban đầu anh hỏi thăm tôi có thoải mái về công việc tôi mới làm hay không? Tôi có điều gì cần anh hướng dẫn để mọi sự được suôn sẻ thì cứ cho anh biết v.v… Tôi ngỏ lời cám ơn anh về cuộc phỏng vấn cho tôi kết quả như mong muốn, ngoài ra, tôi chưa gặp khó khăn nào cả, ‘so far so good’.
Trong những lần ăn trưa sau, chúng tôi nói về chuyện ăn uống lành mạnh, chuyện nấu nướng. Anh cho biết nhà anh thường không nấu nướng mà ai thích gì ăn nấy và mỗi người tự lo cho mình. Buổi chiều tan sở, anh ghé qua phố mua ‘to go’ món nào mình thích, về nhà chỉ hâm nóng lại rồi ăn. Món nào bà xã anh cũng thích, mà gặp lúc thì bà cùng ăn và ăn xong thì dọn dẹp sạch sẽ liền, thức ăn thừa đổ thùng rác nên tủ lạnh nhà anh chỉ chứa nước uống và trái cây, không bao giờ có thức ăn ngoại trừ trứng và lạp xưởng.
Với thời gian, câu chuyện trao đổi trở nên thân cận hơn, có hôm anh ngần ngại hỏi tôi có vui lòng kho giùm anh một soong cá nục hay một chút thịt ram mặn không? Anh nói thấy tôi ăn toàn thức ăn ‘home made’, ngon quá, làm anh nhớ lại những món ngày xưa mẹ anh hay nấu. Thậm chí món rau muống luộc chấmtương anh cũng rất thèm mà không biết làm cách nào? Tôi nói anh có thể ghé chợ Việt Nam, mua rau muống về luộc, rất dễ. Tôi dặn anh chờ cho nước sôi hãy bỏ rau vô nồi thì rau mới xanh. Anh lắc đầu, trả lời: “Thú thật với chị, tôi nghĩ lên sao hỏa dễ hơn công thức bếp núc chị ra”.
Một hôm đi chợ, thấy rau muống mới về tươi xanh, cọng nhỏ, tôi sực nghĩ tới anh, nên mua thêm một bó. Về nhà, tôi lặt hết bó rau, rửa sạch, để ráo nước rồi cho vô Ziplock kèm một trái cà chua. Tôi sẻ tương Cự Đà vô cái hộp nhỏ đủ cho một lần ăn, nêm sẵn chút đường. Bữa sau đi làm, tôi đưa tất cả cho anh và dặn anh chỉ cần đun nước sôi, coi chừng rau chín là được. Trái cà chua thì anh lấy đũa khìa ra để nước luộc rau thành canh, nếu nhà anh có dưa món, ăn cũng rất ngon. Khi đưa, tôi thẳng thắn hỏi anh đem những thứ này về nhà có gì phiền nhiễu không thì anh sốt sắng trả lời: “Bà xã tôi không bao giờ chú ý cái gì hết! Sinh nhật tôi, có người tặng cái sơ mi mới, tôi mặc chình ình trước mắt mà bà chẳng thắc mắc chi cả, có lẽ cũng không biết là cái áo lạ nữa”.
Cứ vậy. Dần dần tôi kho cá, kho thịt giùm anh. Anh đòi trả tiền tôi đi chợ nhưng tôi nói đùa: “Đâu được, tiền công kho nấu nữa chi?” Nói xong, sợ bị hiểu lầm, tôi tiếp liền: “Giỡn với anh vậy thôi! Tôi sống một mình, nấu món nào cũng chút chút, ăn không hết bỏ tủ đá thành ra lâu lâu cứ phải ăn đồ ăn cũ, có anh ăn giùm, tôi cám ơn, anh khỏi trả tiền”. Nghe vậy, anh cũng giỡn lại để trả đũa: “Dzậy là eng hổng hết đổ cho chó eng tắc đèng đi ngủ đó he!”
Hết chuyện vui đùa, anh lần hồi nói tới gia cảnh. Anh cho biết có một cháu gái bẩm sinh bị chứng liệt não, hiện phải gởi ở nơi săn sóc đặc biệt. Vì biến cố này, bà xã anh đau buồn rồi sanh ra nghĩ lẩn quẩn, đổ lỗi cho anh, cho gia đình anh thiếu phúc đức. Gia cảnh trở nên lục đục, bỏ nhau không được, ở lại cũng không xong, cãi vã triền miên, rồi không ai nói với ai nữa. Hai đứa con còn lại xong trung học là vội vàng ra sống riêng ngay, dù một đứa chưa tự túc được và vẫn cần cha mẹ chu cấp. Vợ chồng anh mỗi người mải miết làm công việc của mình để quên bớt sự bất hạnh nhưng không thể nào quên được.
Tôi thành thực khuyên anh nên thông cảm với người mẹ có đứa con tật nguyền mà cố gắng vượt qua sự oán trách vô căn cứ của người mẹ ấy, đền bù cho bà nhiều hơn khả năng thực sự của anh vì tuy là cha của đứa bé, anh cũng khổ đau không kém người mẹ nhưng anh là đàn ông, mạnh mẽ hơn, có thể sáng suốt và bình tĩnh hơn, anh cần bảo bọc không những người vợ yếu đuối mà bảo bọc cả cái tổ ấm của 4 người đang rất cần có cuộc sống bình thường.
Những lời khuyên nhủ của tôi thay vì thêm sức mạnh cho anh để chống đỡ nghịch cảnh thì lại làm cho anh thấy tôi là nơi dựa dẫm tinh thần cho anh và đưa tới một nghịch cảnh khác khi anh bày tỏ tình yêu với tôi.
Thành thực mà nói, anh là người đàn ông có nhiều ưu điểm để làm một người tình hay một người chồng trong tầm ngắm của nhiều phụ nữ, trong đó có thể có cả tôi nếu như anh không bị ràng buộc. Điều kiện căn bản để tiến xa hơn không có, tôi biết giới hạn phải dừng lại cho dù trong đáy lòng, thú thật với chị, tôi cũng cảm thấy bị cuốn hút rất mạnh trong mối liên hệ với anh, vì một thúc đẩy kỳ lạ, không cắt nghĩa được, nên tôi nghĩ nó cũng không xa mấy với tình yêu.
Không muốn làm rối rắm thêm đời mình và đời người khác, tôi xin nghỉ việc mà không báo cho anh biết. Giấy tờ tới tay anh, anh nổi giận đùng đùng và không cho tôi giải thích. Câu nói cuối cùng của anh với tôi là: “Em đã quyết tâm bỏ đi, em cứ đi. Mai kia, em làm ơn đừng diễn lại vở tuồng nhân đạo nửa chừng như em đã diễn với anh, tội cho người ta”.
Tôi chưng hửng, không ngờ sự thể kết thúc một cách xấu đi như vậy. Tại sao anh không hiểu tôi phải lấy một quyết định khiến tôi chịu nhiều hy sinh và mất mát chỉ là để tránh trước một tình huống sẽ gây nhiều khó khăn cho mọi người sau này, mà lại nỡ nặng lời với tôi như vậy? Tôi đã làm gì sai chăng? Liệu tôi có nên nói cho anh biết tôi luôn chân tình trong mọi cư xử đối với anh, quá khứ, hiện tại và cả tương lai, nếu có khi nào anh cần tôi như một người bạn tin cậy được và dù tôi thương yêu anh cách mấy thì cũng không có con đường nào cho cả hai trong hiện tình của đôi bên nên tôi phải xóa mình đi?
Mong chị rộng lòng đọc hết lá thư dài của tôi và cho tôi ý kiến coi tôi phải làm gì để ra khỏi sự trớ trêu bất ngờ khiến tôi quá buồn tủi cả tuần lễ? Tạ ơn chị và chúc chị nhiều sức khỏe.
Người giấu tên

TRẢ LỜI:
Có lẽ tôi không có đủ sự khôn ngoan, kinh nghiệm sống cũng như sự tế nhị so với các thế hệ đi trước để nhận định và góp ý với Người Giấu Tên trong trường hợp của chị, nên tôi xin mượn hoặc ngạn ngữ của người xưa để thưa cùng chị, như mấy câu này: “Thương người để lụy tới thân”, “Ách giữa đàng mang vào cổ”; hoặc, tôi xin mượn thơ Xuân Diệu để chị tự ngẫm nghĩ thêm: “Đường êm quá, ai đi mà nhớ ngó, đến khi hay gai nhọn đã vào chân”. Về phía chị, tôi đoán rằng câu chuyện gia đình của ông ấy cộng với cuộc sống có nhiều vấn đề thương cảm của ông ta đã đánh động vào bản năng tháo vát và thích che chở của chị, nên khởi đi từ sự lưu tâm tình cờ ban đầu đó, chị tiến dần tới ý muốn đồng hóa mình với vai người vợ trong cái gia đình này để giúp ông ta giải quyết mọi khó khăn; từ đấy chị cảm giác như chị gắn bó và yêu người đàn ông mà chị muốn cứu vớt. Về phía ông, có thể trong hoàn cảnh cô đơn, buồn khổ, ông ấy hướng về chị như con thuyền gặp bão hướng về ngọn hải đăng, song cũng có thể ít nhiều chị đã cư xử như thể chị là cái phao an toàn, êm ái cho ông ấy bám vào để vượt thoát.
Chuyện ông tỏ tình với chị hẳn nhiên sẽ đi kèm với những hệ lụy của nó khiến chị giật mình nhìn vào thực tế, như chị nói, không có lối thoát cho cả hai nên chị bỏ chạy. Tôi lại xin dẫn một câu khác của ông bà xưa: “Đem con bỏ chợ”. Chị không rõ ràng với mình và với người, nên lâm vào một cảnh ngộ không giống ai, khiến người thì hận, mình thì giận, đôi bên đều bẽ bàng.
Đàng nào thì mọi sự cũng đã xảy ra một cách đáng tiếc rồi, âu cũng là số phận muốn chị trả cái giá nhẹ thôi vì tâm chị lành, chịu chút hiểu lầm rồi cũng sẽ qua đi hơn là chị cố đưa vai gánh vác chuyện giữa đường của người mà gánh không xong.
Về câu hỏi: “Tôi đã làm gì sai chăng?” của chị, tôi thực sự không dám đưa ra lời phê phán vì chị nhìn sự thể kết cuộc thấy tùm lum là chị tự hiểu rồi. Thời buổi khó khăn này, quit job là một quyết định chẳng đặng đừng, chị đã “đền cái tội” vô cớ mà vương mang, xin rút ra bài học cho tương lai rồi quên hết đi. Cầu nguyện cho gia cảnh ông ấy và cũng tự tha thứ cho mình. Thế kỷ này, không ai chết vì thiếu người tri âm cả và sự hiểu lầm không lúc nào không xảy ra, nhiều như bụi sẽ bay đi dưới nắng mặt trời.
Bùi Bích Hà

This website uses cookies to improve your experience. We'll assume you're ok with this, but you can opt-out if you wish. AcceptRead More