Cơn gió thoảng ( chương cuối)

Quỳnh Giao
Dịch giả Liêu Quốc Nhĩ

Chiều chủ nhật tôi đến nhà Phong thật đúng giờ.

Trời vẫn còn mưa và rất lạnh.Nhưng nhà Phong rất sáng sủa, nhất là chiếc hỏa lò đặt giữa phòng khách đang bập bùng những tia lửa đỏ.Mọi người chia nhau ngồi trên tấm thảm trải trước lò sưởi.Khung cảnh đẹp như bức tranh “Cuộc vui trong mùa đông”.Tôi vừa bước vào nhà thì Phi Phi chạy vội đến.

– Ô Thái, hôm nay mày là khách quý đấy.

Tử Vân bước tới hỏi:

– Làm sao thế, bệnh đấy à?

Du bảo:

– Hình như hơi ốm một tí.

– Sắc mặt không được tươi._Tô Vọng nói.

Trong khi ấy Lan để chiếc ghế tựa bên hỏa lò, chạy đến nắm lấy tay tôi kéo vào, ấn xuống ghế.

– Nào, ngồi xuống đây đi Thái, ở gần lửa cho ấm.

Đan Vân can thiệp:

– Đừng ngồi gần lửa quá, coi chừng bụi than.

Người một câu, kẻ một tiếng, họ ríu rít vây quanh, không để tôi kịp nói một lời.Họ chăm sóc, lo lắng, hỏi han như tôi vừa thoát qua một trận bạo bệnh, khiến tôi cảm động muốn rơi nước mắt.Thật buồn cười, hổ thẹn, tôi cứ tưởng như mình vừa bị bệnh mới hết thật.Khi tôi vừa ngồi yên, Bà Thủy lại mang chăn ra, đắp lên người, tôi cố gắng giải thích:

– Tao không có bệnh gì cả, không hề gì mà…

Nhưng Bà Thủy ngắt lời:

– Thôi im đi, nhìn khuôn mặt trắng xanh của mày là người ta đã biết, thế mà vẫn cố cãi, Ngồi ngoan cho tôi xem nào.

Nhìn tình hình như thế này, quả thật tôi đã “bị bệnh” rồi không còn chối cãi gì được.Đành ngồi yên cho họ làm gì thì làm.Ghế tựa, chăn bông, túi cao su đựng nước nóng.Thật lộn xộn!Tay tôi phải giữ túi nước nóng, mình đắp chăn.Phi Phi cười bảo:

– Trông mày giống như Tây Thi ngã bệnh.

Trong giây phút yên lặng tôi ngẩng đầu lên, tìm kiếm trong đám đông.Bất chợt như va phải luồng điện mạnh, mắt tôi chạm phải tia nhìn của người ấy.Chàng ngồi ở trên ghế saloon đặt ở xa xa, chân duỗi thẳng, yên lặng, nhưng đôi mắt sáng long lanh kia không rời tôi.

Cúi đầu nhìn xuống, đúng ra không nên ngồi quá gần lò sưởi với túi nước nóng và chăn, mặt tôi nóng sốt lên.Gian phòng ồn ào những tiếng cười nói, nghe tiếng Phi Phi kêu gọi mọi người chơi cái trò gì “ba chân”, nhưng đầu óc tôi vẫn mơ mơ màng màng, không thể chú tâm đến việc gì, vì đôi mắt đắm đuối kia đang bồng bềnh trong tôi.

Phi Phi và Tiểu Du bắt đầu chơi trò “ba chân”, hai người đứng tựa lưng nhau, cột chân người này bắt chéo chân người kia.Đằng kia là Phong và Hoài Băng, họ đứng từ bên này tường và cố gắng đưa nhau sang bờ bên kia tường trước sự cổ vũ của bạn bè.Trong tiếng la hét, cười đùa điếc tai đó, cặp Phi – Du và Phong – Băng chưa đi được nửa đoạn đường đã chạm nhau, ngã lăn thành đống trên thảm, khiến cho mọi người cười ầm lên.

Lần lượt những cặp khác đưa nhau ra đua, chỉ có Kha Mộng Nam là vẫn ngồi yên lặng, mắt mơ màng nhìn ra khung cửa.

Như một cơn gió, Phi Phi tiến đến cạnh Nam, chẳng nói chẳng rằng, nắm lấy tay chàng:

– Đứng dậy xem nào, người đàn ông!Ngồi đây làm gì, hãy đến cùng phe với tôi nhé?Cặp với tên Du không được, hắn ngu như heo!

Kha Mộng Nam đành đứng lên tham gia cuộc vui.Gian phòng tràn ngập tiếng la, tiếng hét, cười đùa.Tôi yên lặng nhìn những ánh lửa bập bùng với tiếng nổ tí tách trong lò sưởi như ru tôi vào cơn mộng tưởng hư vô.

Bà Thủy bước tới bên cạnh, ngồi xuống:

– Vẫn chưa khỏe ư?

– Có gì là không khỏe đâu.

– Sao mặt đỏ hồng thế này, có nóng không?

– Tại lửa đấy!

Bà Thủy quay lại, chăm chú nhìn đám đông một lúc, rồi bỗng nói:

– Anh chàng xem cũng khá đấy!

– Ai?

– Kha Mộng Nam.

Tôi nhìn Bà Thủy, Bà Thủy nhìn tôi, đôi mắt tinh quái của nó như đang giấu giếm một điều gì.

Tôi ơ hờ hỏi:

– Mày cũng yêu hắn nữa ư?

Bà Thủy nhún vai cười bảo:

– Mày nhớ không, tao đã bảo là tao không thích chen chân vào chỗ đông người kia mà.

Có tiếng thét, chúng tôi quay đầu nhìn lại, Phi Phi đang ngã xấp trên mình Kha Mộng Nam, vì chân họ đang bị cột vào nhau nên không thể đứng lên.Mọi người ồn ào nhưng chẳng một ai chịu chạy đến đỡ họ lên, trái lại còn vỗ tay tán thưởng, Phi Phi tức giận quát:

– Thật là một lũ vô tích sự.

Trương chen vào:

– Nam ơi! Nhất mày! Được người đẹp ấp ủ như thế sướng chưa!

Phi Phi đã đứng dậy, tháo sợi thừng cột ở chân ra, nghe câu nói ấy nàng thẳng tay quất mạnh dây về phía mặt Trương, chỉ nghe một tiếng “Ai da!”.Trương đưa tay ôm mặt, Phi Phi đến kề sát mặt Trương hát trêu:

“Như một vị nữ vương, tay cầm sợi roi da.

Em nhẹ nhàng nhịp lên thân người, để nghe những lời ca êm ái”.

Đây là một bài hát của người chăn dê thành thử Trương đã bị đánh đau, mà còn bị so sánh với súc vật, anh chàng tức giận buông tay xuống.Nhưng nhìn khuôn mặt với đôi mắt long lanh đang mỉm cười như thế kia bao nhiêu cơn giận phải tiêu tan.Trương chỉ còn biết thở dài:

– Phi Phi cô tinh ranh dễ sợ, giết người!

– Giết ai chứ?

Gương mặt Trương làm ra vẻ buồn bã:

– Giết tôi chớ còn ai nữa, vì bây giờ sao tôi thấy yêu cô quá trời.

– Thế à?_Phi Phi có vẻ vui vui:_Thái ơi, mày xem nhiều người yêu tao ghê chưa._Nàng nhìn tôi :_Như thế này mày có bảo tao có nên ngạo nghễ không chứ?Nào để tao thống kê thử coi ở đây có mấy người yêu tao nhé.Ai yêu tôi giơ tay lên xem nào?

Tất cả mọi nguời trong phòng, không phân biệt nam nữ đều đưa thẳng tay lên.Đôi mắt Phi Phi mở to giọng run run:

– Tao muốn khóc quá!Tao khóc thật à.

Tôi đứng dậy, kéo Phi Phi ngồi xuống, mắt nàng đỏ hoe.Con bé này coi vậy mà rất dễ xúc động, tôi sợ cô ta sẽ òa lên khóc to, vì có lần không kềm chế được nó đã làm thế rồi.

Phi Phi vâng lời ngồi xuống bên cạnh, nàng tựa đầu vào người tôi ngoan ngoãn, dễ thương.

Gian phòng chìm trong im lặng, mọi nguời đều cảm động.Hỏa lò cháy thật sáng, soi ấm cả căn phòng tràn ngập tình thương.Rồi Nam lại hát, chàng quả là người biết hát đúng lúc nhất.Những lời ca êm đềm trữ tình như đưa người vào vùng quên lãng.

Khi Nam dứt tiếng hát, gian phòng trở về không khí ồn ào như cũ.Du lại lớn tiếng khoe khoang việc trêu gái;ba chàng hiệp sĩ nhà này hình như lúc nào cũng thích việc chặn gái ngoài đường, vì vậy họ đã đặt một bài hát, tiếng Anh tiếng Ta lẫn lộn như sao:

“Ở nhà không việc làm

Vội ra đường tìm Miss

Miss, Miss, please

Shut your eyes

Open your mouth

Give me a kiss”

Sự xúc động đã qua.Phi Phi rời tôi để gia nhập vào đám đông.Tôi cũng bước đến bên cạnh máy hát, chọn một dĩa nhạc của ban nhạc của ban “Con Gà Lôi” rồi ngồi bên cạnh thưởng thức.Trong khi đang ngồi nghĩ ngợi mông lung, tầm mắt tôi vướng một người, đưa mắt nhìn lên thì ra là Kha Mộng Nam.

Chúng tôi nhìn nhau trong khoảnh khắc.Nam hỏi:

– Cô cũng thích nghe nhạc lắm à?

Tôi đáp:

– Tôi thích tất cả những gì đẹp, nhất là cái có thể làm tôi xúc động như một bức tranh, một bài thơ hay hay một bản nhạc.

Nam gật đầu, đôi mắt chàng sâu nhưng đầy nhiệt tình, rồi chàng bỏ đi.bước đến gần ghế saloon, cầm đàn guitar lên.Mọi người biết chàng muốn hát, nên đến vây quanh.

Đã lâu rồi, tôi không nghe em nói.

Đã lâu rồi, không nghe tiếng em cười.

Đã lâu rồi, không thấy mắt em tươi.

Nên tôi nhớ, tôi buồn, mà chẳng nói.

Từ sáng sớm, đến chiều tà, đêm tối.

Tôi vẫn nguyện cầu, vẫn nhớ đến em.

Tôi lặng lẽ tắt máy hát, lặng lẽ nghe chàng ca, mắt tôi rưng rưng.Tại sao chàng hát bản nhạc này?Chàng đã vì ai?Vì ai?Vì ai?

Giọng ca của Nam vẫn quay cuồng theo tiếng nhạc.

Từ sáng sớm, đến chiều tà, đêm tối.

Tôi vẫn nguyện cầu, vẫn nhớ đến em.